LÊ VĂN THẮNG – NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH GIỮA BIỂN LỬA
TUỔI THƠ TRÊN MẢNH ĐẤT GIÀU TRUYỀN THỐNG
Ông Lê Văn Thắng sinh ra và lớn lên tại xã Xuân Phú, nơi những cánh đồng lúa nối tiếp nhau đến tận chân trời. Tuổi thơ của ông gắn với tiếng trâu về chuồng mỗi chiều, với giấc ngủ chập chờn vì tiếng bom rơi từ xa vọng lại.
Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong ông lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng được góp sức cho đất nước.
_______
KHOẢNH KHẮC RỜI XA QUÊ NHÀ
Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Lê Văn Thắng lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông lặng lẽ gói cho con nắm cơm, cha chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi đi con, vì nước.”
Không một lời than thở, ông khoác ba lô lên vai, bước vào cuộc chiến với niềm tin sắt đá.
_______
GIỮA TIẾNG PHÁO VÀ KHÓI LỬA CHIẾN TRƯỜNG
Là chiến sĩ pháo binh, cuộc sống của ông gắn liền với tiếng nổ rung trời và mùi thuốc súng khét lẹt.
Mỗi lần kéo pháo qua đồi cao, bùn lầy, là một lần đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu.
Có những đêm, ông và đồng đội phải bám pháo suốt nhiều giờ liền, không ăn, không ngủ, chỉ chờ lệnh nổ súng. Bom đạn trút xuống dồn dập, đất đá vùi lấp trận địa, nhưng họ vẫn kiên cường giữ pháo, giữ trận tuyến.
Nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay bên khẩu pháo, để lại trong ông nỗi đau không thể gọi thành lời.
_______
NGÀY TRỞ VỀ VÀ NIỀM TỰ HÀO LẶNG LẼ
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể. Dẫu vậy, ông chưa từng hối tiếc, bởi được góp một phần nhỏ bé cho độc lập dân tộc là niềm tự hào lớn nhất đời ông.
_______
THÔNG ĐIỆP GỬI THẾ HỆ TRẺ
Ông luôn nhắc nhở con cháu rằng:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu. Các cháu hãy sống sao cho xứng đáng.”



