Lê Văn Thịnh
Lê Văn Thịnh (sinh thế kỷ XI) là một nhà chính trị, nhà giáo dục và là trạng nguyên đầu tiên trong lịch sử khoa cử phong kiến Việt Nam dưới thời nhà Lý (năm 1075). Ông xuất thân thông minh xuất chúng, sau khi đỗ đạt cao đã nhanh chóng được triều đình trọng dụng, thăng tới chức Thái sư – chức quan văn cao nhất trong triều đình lúc bấy giờ. Ông có công lớn trong việc soạn thảo và hoàn thiện các quy chế thi cử đầu tiên, giúp nhà Lý tuyển chọn nhân tài phò tá đất nước, đồng thời tham gia nhiều công việc ngoại giao sắc bén với nhà Tống. Tuy nhiên, cuộc đời ông khép lại bằng một bi kịch lớn khi bị vướng vào vụ án oan nghiệt "hóa hổ" dưới thời vua Lý Nhân Tông và bị đày đi biệt xứ. Dù trải qua biến cố đau thương, tài năng trác tuyệt và học vấn uyên bác của ông vẫn mãi là niềm tự hào lớn trong lịch sử khoa bảng và trí thức của dân tộc Việt Nam.



