Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ VĂN ỨC – NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG HẢI QUÂN GIỮA DÒNG CỬA VIỆT

Lê Văn Ức sinh năm 1951, quê xã Hoằng Quỳ, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ năm 1968. Từ đầu năm 1969 đến 1971, ông chiến đấu tại Quảng Trị trong lực lượng đặc công Đoàn 126 Hải quân, tham gia 30 trận, góp phần đánh chìm và đánh hỏng hàng chục tàu đối phương; riêng ông được ghi nhận đánh chìm 3 tàu. Không chỉ nổi bật trong những trận đánh trên sông Cửa Việt, Lê Văn Ức nhiều lần bất chấp nguy hiểm quay trở lại trận địa tìm và đưa thương binh, tử sĩ về đơn vị. Ngày 20-9-1971, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng khi mới 20 tuổi.

Thanh Hóa22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Ức sinh năm 1951, quê xã Hoằng Quỳ, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ năm 1968. Từ đầu năm 1969 đến 1971, ông chiến đấu tại Quảng Trị trong lực lượng đặc công Đoàn 126 Hải quân, tham gia 30 trận, góp phần đánh chìm và đánh hỏng hàng chục tàu đối phương; riêng ông được ghi nhận đánh chìm 3 tàu. Không chỉ nổi bật trong những trận đánh trên sông Cửa Việt, Lê Văn Ức nhiều lần bất chấp nguy hiểm quay trở lại trận địa tìm và đưa thương binh, tử sĩ về đơn vị. Ngày 20-9-1971, ông được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng khi mới 20 tuổi.

CÂU CHUYỆN

Lê Văn Ức sinh năm 1951 tại xã Hoằng Quỳ, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa.

Năm 1968, khi mới 17 tuổi, ông nhập ngũ.

Không lâu sau, người chiến sĩ trẻ có mặt tại chiến trường Quảng Trị, trở thành chiến sĩ đặc công thuộc Đoàn 126, Bộ Tư lệnh Hải quân.

Từ đầu năm 1969 đến năm 1971, Lê Văn Ức tham gia 30 trận chiến đấu.

Đó là những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: bí mật tiếp cận tàu đối phương, vượt sông, trinh sát, dẫn đường và chiến đấu trong những khu vực được canh phòng nghiêm ngặt.

Theo tài liệu tuyên dương, ông góp phần cùng đơn vị đánh chìm, đánh hỏng hàng chục tàu, riêng Lê Văn Ức đánh chìm 3 chiếc.

Một trong những trận tiêu biểu diễn ra trên sông Cửa Việt.

ĐÊM 19-3-1969 – VƯỢT HỎA LỰC ĐÁNH TÀU LCU

Đêm 19 tháng 3 năm 1969, Lê Văn Ức phụ trách một tổ thực hiện nhiệm vụ đánh tàu đang đậu trên sông Cửa Việt.

Khi tổ chiến đấu vừa tới cồn cát giữa sông, họ bị phát hiện.

Hỏa lực từ các tàu lập tức bắn dữ dội.

Trên bờ bắc sông Cửa Việt, bộ phận cảnh giới của đơn vị cũng đang chiến đấu với bộ binh và xe tăng đối phương.

Khu vực mục tiêu đã bị đặt trong tình trạng cảnh giác cao.

Tàu liên tục cơ động khiến phương án ban đầu khó thực hiện.

Trước tình hình đó, Lê Văn Ức quyết định thay đổi cách tiếp cận.

Ông cùng đồng đội vượt sang bờ nam, thoát khỏi khu vực đang bị theo dõi rồi tìm một hướng khác tiếp cận mục tiêu.

Cuối cùng, tổ chiến đấu tiếp cận được một chiếc LCU và đánh chìm chiếc tàu.

Nhưng họ chưa thể trở về ngay.

Cả đêm hôm ấy và suốt ngày hôm sau, Lê Văn Ức cùng đồng đội phải bí mật nằm lại ngay trong vùng đối phương kiểm soát.

Đến đêm tiếp theo, cả tổ mới tìm cách trở về đơn vị an toàn.

“CÒN ĐỒNG ĐỘI, CÒN QUAY LẠI”

Trong hồ sơ chiến đấu của Lê Văn Ức, những trận đánh tàu chỉ là một phần câu chuyện.

Một phẩm chất khác được nhắc đến nhiều lần là việc ông không bỏ lại đồng đội bị thương trên chiến trường.

Đêm 17-7-1969, Lê Văn Ức làm nhiệm vụ trinh sát, dẫn đường cho đơn vị đánh tàu.

Hoàn thành nhiệm vụ, đơn vị rút về thì bị hỏa lực đối phương bắn chặn dữ dội.

Trong lúc bò phía sau đội hình, Lê Văn Ức phát hiện một đồng đội bị thương.

Giữa tình thế nguy hiểm, ông không bỏ đi.

Lê Văn Ức quay lại, cõng người chiến sĩ bị thương vượt khỏi khu vực nguy hiểm và đưa ra ngoài an toàn.

Nhưng ông vẫn chưa dừng lại.

Sau khi đưa được người thứ nhất ra ngoài, Lê Văn Ức cùng tổ quay trở lại trận địa, tiếp tục tìm kiếm.

Lần này, họ tìm thấy hai thương binh khác.

Cả hai được đưa trở về đơn vị.

ĐÊM 19-12-1969 – QUAY LẠI TRẬN ĐỊA MỘT LẦN NỮA

Đêm 19 tháng 12 năm 1969, đơn vị Lê Văn Ức đang trên đường thực hiện nhiệm vụ thì gặp phục kích.

Sau cuộc chiến đấu, lực lượng rút được về vị trí an toàn.

Kiểm tra quân số, đơn vị phát hiện thiếu hai người.

Điều đó đồng nghĩa hai đồng đội vẫn còn ở phía sau.

Lê Văn Ức lập tức xung phong quay trở lại.

Ông cùng một tổ bí mật trở vào khu vực vừa xảy ra chiến đấu.

Cuối cùng, họ tìm thấy một thương binh và một tử sĩ.

Cả hai đều được đưa về đơn vị.

Đó là những hành động cho thấy một nguyên tắc mà Lê Văn Ức kiên trì thực hiện trong chiến đấu: dù tình hình ác liệt đến đâu cũng cố gắng đưa đồng đội bị thương ra nơi an toàn.

XUÂN KHÁNH – ĐÊM 9-3-1971

Hai năm sau trận đánh trên sông Cửa Việt, Lê Văn Ức đã trưởng thành thành phân đội trưởng.

Đêm 9 tháng 3 năm 1971, ông chỉ huy phân đội thực hiện nhiệm vụ đánh tàu tại Xuân Khánh.

Khi đơn vị đang xuất kích, Lê Văn Ức phát hiện phía trước có lực lượng phục kích.

Nếu tiếp tục theo hướng cũ, toàn bộ phân đội có thể rơi vào thế bất lợi.

Ông bình tĩnh xử trí.

Thay vì rút bỏ nhiệm vụ, Lê Văn Ức tìm một đường đi tắt, dẫn phân đội vượt ra bờ sông rồi nhanh chóng tổ chức lại đội hình chiến đấu.

Sự linh hoạt ấy giúp đơn vị tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Theo tài liệu tuyên dương, trận đánh kết thúc với 3 tàu chiến bị đánh chìm.

NGƯỜI ANH HÙNG TUỔI 20

Chỉ trong khoảng ba năm từ 1969 đến 1971, Lê Văn Ức đã tham gia 30 trận.

Từ một chiến sĩ trẻ, ông trưởng thành thành thượng sĩ, phân đội trưởng Đại đội 2 đặc công, Đoàn 126 Bộ Tư lệnh Hải quân.

Ông được ghi nhận trực tiếp đánh chìm 3 tàu, góp phần cùng đơn vị đánh chìm và đánh hỏng hàng chục tàu khác.

Nhưng bên cạnh chiến công ấy là một hình ảnh rất khác của người lính đặc công:

Đồng đội bị thương – ông quay lại.

Kiểm tra quân số thấy thiếu người – ông quay lại.

Phía sau vẫn còn thương binh – ông tiếp tục quay lại.

Lê Văn Ức được tặng thưởng 5 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba và hai lần đạt danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng.

Ngày 20 tháng 9 năm 1971, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Lê Văn Ức danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Khi ấy, ông mới 20 tuổi.

Câu chuyện về Lê Văn Ức vì thế không chỉ là câu chuyện của một chiến sĩ đặc công Hải quân giỏi bơi lặn, trinh sát và đánh tàu. Đó còn là câu chuyện về tình đồng đội giữa chiến trường: giữa lúc hỏa lực vẫn chặn đường, người lính trẻ nhiều lần lựa chọn quay trở lại nơi nguy hiểm để tìm và đưa đồng đội của mình về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn