Cựu chiến binh

LÊ VĂN VIỆT – NGƯỜI CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN

LÊ VĂN VIỆT – NGƯỜI CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Hải Phòng24/08/2026Đoàn xã Quảng Yên (Đoàn xã Quảng Yên)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ VĂN VIỆT – NGƯỜI CHIẾN SĨ BIỆT ĐỘNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những chiến sĩ không chiến đấu ở những chiến trường rừng núi xa xôi mà hoạt động ngay giữa các đô thị do đối phương kiểm soát. Họ phải sống và hoạt động trong vòng vây của kẻ địch, mỗi nhiệm vụ đều có thể phải trả giá bằng tính mạng. Lê Văn Việt, thường gọi là Tư Việt, là một trong những chiến sĩ biệt động Sài Gòn như thế.

Lê Văn Việt sinh năm 1937 tại xã Long Phước, huyện Thủ Đức, Gia Định, nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng. Cha ông từng tham gia cách mạng và bị quân Pháp sát hại khi ông còn nhỏ. Sau đó, mẹ ông cũng qua đời, để lại sáu anh chị em phải nương tựa vào nhau và sự đùm bọc của bà con.

Những mất mát từ thời thơ ấu đã sớm đưa Lê Văn Việt đến với hoạt động cách mạng. Năm 1959, ông được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Ngày 3 tháng 2 năm 1960, ông gia nhập lực lượng vũ trang Thủ Đức. Đến năm 1962, ông được kết nạp vào Đảng.

Trong quá trình hoạt động, Lê Văn Việt được tổ chức giao nhiều nhiệm vụ khác nhau. Có lúc ông làm trinh sát, có lúc tham gia diệt ác, trừ gian; có thời gian ông được bố trí hoạt động trong hàng ngũ đối phương để làm nội tuyến. Những nhiệm vụ ấy đòi hỏi sự gan dạ, bình tĩnh và khả năng giữ bí mật rất cao.

Một trong những chiến công nổi bật nhất của Lê Văn Việt diễn ra tại Sài Gòn vào năm 1965.

Ngày 30 tháng 3 năm 1965, lực lượng biệt động tổ chức tấn công Tòa Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn. Đây là một mục tiêu đặc biệt quan trọng và được bảo vệ nghiêm ngặt.

Lê Văn Việt cùng đồng đội tham gia trận đánh.

Cuộc tấn công gây tiếng vang lớn. Sau trận đánh, ông bị thương nặng và rơi vào tay đối phương. Ông bị bắt rồi đưa ra Côn Đảo giam giữ.

Từ một chiến sĩ biệt động hoạt động giữa lòng đô thị, Lê Văn Việt trở thành người tù chính trị tại một trong những nhà tù khắc nghiệt nhất thời kỳ đó.

Nhưng nhà tù không thể làm ông từ bỏ ý chí trở về với cách mạng.

Đêm 12 tháng 10 năm 1966, Lê Văn Việt cùng hai đồng đội là Lê Hồng Tư và Phạm Văn Dẫu tổ chức vượt ngục từ Banh I, Trại Phú Hải, Côn Đảo. Mục đích của họ là tìm đường trở về đất liền để tiếp tục hoạt động cách mạng.

Cuộc vượt ngục không thành công.

Trong điều kiện Côn Đảo lúc ấy không có cơ sở cách mạng để che chở, ba người lần lượt bị đối phương phát hiện và bắt lại.

Lê Văn Việt tiếp tục bị đánh đập, tra tấn.

Vết thương cũ trong trận đánh năm 1965 vốn đã rất nặng, nay lại chịu thêm những hành hạ trong nhà tù. Sức khỏe của ông ngày càng suy kiệt.

Nhưng điều đáng chú ý là ngay cả trong hoàn cảnh ấy, ông vẫn không từ bỏ ý chí của một người chiến sĩ.

Ngày 30 tháng 11 năm 1966, Lê Văn Việt hy sinh tại Côn Đảo.

Ông mới 29 tuổi.

Người chiến sĩ biệt động từng hoạt động giữa lòng Sài Gòn đã gửi lại tuổi trẻ của mình tại một nhà tù cách xa quê hương.

Sau này, hài cốt của ông được an nghỉ tại Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo. Ngày 20 tháng 12 năm 1994, Chủ tịch nước truy tặng Lê Văn Việt danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện của Lê Văn Việt đặc biệt ở chỗ phần lớn cuộc đời chiến đấu của ông diễn ra trong âm thầm.

Ông không phải người xuất hiện trước hàng vạn quân dân.

Ông không đứng trên một trận địa lớn để chỉ huy một chiến dịch.

Ông hoạt động giữa lòng thành phố, nơi mỗi con đường, mỗi căn nhà đều có thể có sự theo dõi của đối phương.

Có khi ông phải mang một thân phận khác để hoạt động.

Có khi phải tiếp cận những mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt.

Và sau khi bị bắt, ông tiếp tục tìm cách vượt khỏi nhà tù để trở lại với cuộc chiến.

Điều đó cho thấy một phẩm chất rất đặc biệt của người chiến sĩ biệt động: dù ở chiến trường hay trong nhà tù, mục tiêu cuối cùng vẫn là trở về với cách mạng và tiếp tục chiến đấu.

Lê Văn Việt đã không thể trở về.

Nhưng sự hy sinh của ông không bị lãng quên.

Tại Côn Đảo ngày nay, phần mộ của ông tại Nghĩa trang Hàng Dương là nơi đồng bào, chiến sĩ và du khách đến dâng hương tưởng niệm. Hằng năm, địa phương tổ chức lễ tưởng niệm ngày hy sinh của ông để nhắc nhớ về một người con của Thủ Đức đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho đất nước.

Từ một cậu bé sớm mất cha mẹ, Lê Văn Việt đã trở thành người chiến sĩ biệt động hoạt động ngay giữa lòng đô thị.

Từ Sài Gòn, ông bị bắt và đưa ra Côn Đảo.

Từ nhà tù, ông tìm cách vượt ngục để trở lại chiến đấu.

Và cuối cùng, ông nằm lại nơi đảo xa khi tuổi đời chưa đến 30.

Lê Văn Việt không được chứng kiến ngày đất nước thống nhất. Nhưng những gì ông và đồng đội đã làm giữa lòng Sài Gòn năm xưa đã trở thành một phần của lịch sử đấu tranh giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Tên tuổi Tư Việt vì thế vẫn được nhắc đến như hình ảnh của một người chiến sĩ biệt động: âm thầm, gan dạ, kiên trung và không chịu khuất phục trước nhà tù, tra tấn và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn