Bài viết

LÊ VŨ QUYỀN

LÊ VŨ QUYỀN – MÙA XUÂN ANH CHƯA KỊP TRỞ VỀ

Nghệ An15/08/2026phường Nam Triệu (phường Nam Triệu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ó những người lính gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường để mùa xuân ở lại mãi với quê hương."

Mỗi độ xuân về, trên quê hương Tân Mai, những cành cây lại đâm chồi, những con đường rộn ràng bước chân người qua lại. Mùa xuân luôn mang theo niềm vui đoàn tụ, là khoảng thời gian để mỗi gia đình quây quần bên nhau sau những tháng ngày bận rộn.

Thế nhưng, có những mùa xuân mà sự đoàn tụ chỉ còn là niềm mong ước.

Đối với nhiều gia đình trong những năm tháng chiến tranh, mùa xuân còn là mùa của những lá thư từ tiền tuyến, của những lần ngóng tin người thân và cũng là mùa của những nỗi nhớ không thể gọi thành lời.

Liệt sĩ Lê Vũ Quyền đã sống trong những năm tháng như thế.

Khi đất nước còn bị chia cắt, anh cùng biết bao thanh niên Việt Nam mang trong mình khát vọng giản dị nhưng lớn lao: được góp một phần sức lực để quê hương có ngày thanh bình, để những mùa xuân sau không còn tiếng bom, không còn những cuộc chia ly.

Bước chân người lính đi qua những cánh rừng, những dòng sông và những chiến trường khốc liệt. Mỗi chặng đường là một thử thách, mỗi trận đánh là một lần đối diện với sự sống và cái chết. Nhưng chưa bao giờ ý chí của những người lính trẻ bị khuất phục.

Bởi phía sau họ là quê hương.

Là gia đình.

Là niềm tin vào một ngày đất nước thống nhất.

Năm 1970, trong khi cuộc kháng chiến vẫn đang diễn ra vô cùng ác liệt, Lê Vũ Quyền đã anh dũng hy sinh.

Anh mãi mãi dừng lại giữa tuổi thanh xuân.

Không kịp trở về trong một mùa xuân đoàn viên như đã từng hy vọng.

Nhưng chính sự hy sinh của anh đã góp phần để những mùa xuân của đất nước từ đó không còn bị chia cắt bởi chiến tranh.

Ngày hôm nay, mỗi khi mùa xuân gõ cửa từng mái nhà trên quê hương Tân Mai, đó không chỉ là niềm vui của hiện tại mà còn là sự tiếp nối những ước mơ mà thế hệ cha anh đã gửi lại.

Những em nhỏ tung tăng đến trường.

Những con tàu vươn khơi trong bình yên.

Những công trình mới nối tiếp nhau mọc lên trên quê hương.

Tất cả đều là minh chứng rằng sự hy sinh của những người như Lê Vũ Quyền không hề vô nghĩa.

Thời gian có thể làm lùi xa những năm tháng chiến tranh, nhưng không thể làm phai mờ lòng biết ơn của quê hương đối với những người con đã hiến dâng trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Tên anh được khắc trên bia tưởng niệm.

Nhưng hơn thế, tên anh được khắc trong truyền thống cách mạng của quê hương Tân Mai, trong niềm tự hào của các thế hệ hôm nay và mai sau.

Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Lê Vũ Quyền. Mùa xuân anh chưa kịp trở về đã trở thành mùa xuân của cả dân tộc. Và trên quê hương Tân Mai hôm nay, mỗi mùa xuân bình yên chính là lời tri ân sâu sắc nhất dành cho người chiến sĩ đã dành trọn tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn