LÊ VŨ QUYỀN – TUỔI XUÂN HIẾN DÂNG CHO NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT
LÊ VŨ QUYỀN – TUỔI XUÂN HIẾN DÂNG CHO NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT

Có những con người đã sống một cuộc đời không dài, nhưng đủ để tên tuổi trở thành niềm tự hào của quê hương. Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để rồi mãi mãi gửi lại thanh xuân nơi chiến trường, đổi lấy nền hòa bình cho dân tộc.
Liệt sĩ Lê Vũ Quyền là một trong những người con ưu tú của quê hương Tân Mai đã sống và cống hiến như thế.
Năm 1970, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên khắp các chiến trường miền Nam, những trận đánh diễn ra ngày càng ác liệt. Dọc tuyến đường Trường Sơn, từng đoàn xe vẫn ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí và lực lượng chi viện cho tiền tuyến. Bom đạn của kẻ thù không thể ngăn được ý chí thống nhất non sông của dân tộc Việt Nam.
Trong những đoàn quân lên đường năm ấy có người thanh niên mang tên Lê Vũ Quyền.
Rời quê hương với biết bao lưu luyến, anh mang theo hình bóng của gia đình, của xóm làng thân yêu và niềm tin son sắt vào ngày đất nước không còn chia cắt. Như hàng triệu thanh niên Việt Nam cùng thời, anh hiểu rằng con đường phía trước đầy gian khổ, nhưng nếu thế hệ mình không đứng lên thì hòa bình sẽ còn rất xa.
Ở nơi chiến trường, cuộc sống của người lính là những tháng ngày hành quân không ngừng nghỉ. Những cánh rừng đại ngàn, những con dốc cheo leo, những đêm trắng giữa mưa bom, tất cả đã trở thành một phần của cuộc đời người lính. Gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề, nhưng không thể làm lung lay ý chí của những người mang trong tim tình yêu Tổ quốc.
Có lẽ, cũng như bao người lính trẻ khác, Lê Vũ Quyền từng mong một ngày trở về. Trở về để gặp lại cha mẹ, người thân, để được bước trên con đường quê bình yên, để chứng kiến quê hương đổi mới sau chiến tranh.
Thế nhưng, điều ước bình dị ấy đã không trở thành hiện thực.
Năm 1970, liệt sĩ Lê Vũ Quyền đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Anh mãi mãi nằm lại giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến, khi ngày thống nhất đất nước vẫn còn ở phía trước.
Sự hy sinh của anh đã góp thêm một viên gạch vững chắc vào nền móng của độc lập, tự do. Chỉ năm năm sau, mùa Xuân năm 1975 lịch sử đã đến, non sông thu về một mối, đất nước bước sang một trang mới.
Hôm nay, trên quê hương Tân Mai, cuộc sống bình yên hiện hữu trong từng mái nhà, từng con đường, từng ngôi trường và từng công trình đang được xây dựng. Những thành quả ấy không chỉ là kết quả của lao động hôm nay mà còn được đánh đổi bằng máu xương của các anh hùng liệt sĩ như Lê Vũ Quyền.
Mỗi dịp tháng Bảy, khi những nén hương được thành kính dâng lên tại Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, đó không chỉ là sự tri ân đối với một người đã khuất, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước và tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh.
Tên tuổi của liệt sĩ Lê Vũ Quyền sẽ mãi là niềm tự hào của quê hương Tân Mai. Dù thời gian có trôi qua, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh cao cả của anh sẽ luôn được các thế hệ gìn giữ và tiếp nối.
Xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh liệt sĩ Lê Vũ Quyền – người con ưu tú của quê hương Tân Mai đã hiến trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Công lao của anh sẽ mãi được khắc ghi trong lòng Nhân dân và trong lịch sử quê hương.



