Cựu chiến binh

Lê Xoan Việt

Hải Phòng26/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rời mái trường làng thân yêu vào một ngày thu nắng vàng rực rỡ năm 1964, tôi mang theo hành trang là ba lô cóc, đôi dép cao su và trái tim nồng nàn tình yêu quê hương. Lời dặn dò thân thương của cha và nụ cười ngập ngừng của người thương nơi quê nhà luôn là động lực to lớn. Ý chí xả thân vì sự nghiệp giải phóng dân tộc đã soi sáng từng bước chân hành quân vượt qua bao dãy núi ngàn. Tại đường 9 Nam Lào, cùng với anh em Đại đội pháo binh 2, gian khổ không sao kể xiết nhưng niềm tin chiến thắng lúc nào cũng tràn đầy. Nét tinh nghịch, hài hước đậm chất lính là 'liều thuốc bổ' quý giá nhất của chúng tôi. Những cái bắt tay siết chặt, những nụ cười tỏa nắng giữa chiến hào đã biến nguy hiểm thành động lực, biến tình đồng đội thành sức mạnh chiến đấu kiên cường bất khuất. Mỗi lần nhớ về Nhánh hoa bưởi trong túi áo, lòng tôi lại dâng trào cảm xúc về mùi hương quê hương tiếp thêm sức mạnh cho người chiến sĩ trong trận đánh. Tình cảm quê nhà tha thiết luôn song hành cùng trách nhiệm người lính đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn