LÊ XUÂN BỒNG – 135 TRẬN ĐÁNH VÀ HÀNH TRÌNH TỪ CHIẾN TRƯỜNG LÀO ĐẾN BUÔN MA THUỘT
Lê Xuân Bồng sinh năm 1949, dân tộc Kinh, quê xã Hoằng Thịnh, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ tháng 2-1965. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Thượng úy, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 4 bộ binh, Trung đoàn 29, Bộ Tư lệnh 559, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1965 đến tháng 2-1973, đồng chí chiến đấu tại chiến trường Lào, trưởng thành từ chiến sĩ lên cán bộ tiểu đoàn, tham gia 135 trận, chỉ huy đơn vị diệt gần 400 tên địch. Mùa Xuân năm 1975, đồng chí tiếp tục tham gia Chiến dịch Tây Nguyên, hoàn thành nhiệm vụ chuẩn bị chiến dịch, tiếp quản và bảo vệ thị xã Buôn Ma Thuột. Ngày 15-1-1976, Lê Xuân Bồng được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tháng 2 năm 1965, chàng trai Lê Xuân Bồng quê ở Hoằng Thịnh, Hoằng Hóa, Thanh Hóa lên đường nhập ngũ.
Khi ấy, ông mới khoảng mười sáu tuổi.
Phía trước người chiến sĩ trẻ là một chặng đường dài của chiến tranh, nơi ông sẽ trưởng thành qua từng trận đánh, từ một người lính trở thành cán bộ tiểu đoàn và đi qua 135 trận chiến.
Phần lớn những năm tháng đầu tiên ấy gắn với chiến trường Lào.
Từ năm 1965 đến tháng 2 năm 1973, Lê Xuân Bồng liên tục tham gia chiến đấu. Trong hoàn cảnh chiến trường khắc nghiệt, người lính trẻ dần bộc lộ sự gan dạ, bình tĩnh và tinh thần tiến công mạnh mẽ.
Có trận, hỏa lực địch từ phía trước bắn ra dày đặc, ngăn bước tiến của đơn vị.
Muốn bộ đội xông lên, phải tiêu diệt được hỏa điểm đang khống chế phía trước.
Giữa lúc ấy, Lê Xuân Bồng vượt qua làn hỏa lực, đưa khẩu đại liên vào sát hàng rào địch.
Khoảng cách càng gần, nguy hiểm càng lớn.
Nhưng cũng từ vị trí ấy, ông kịp thời sử dụng đại liên đánh vào hỏa điểm đối phương, tạo điều kiện để đồng đội tiếp tục xông lên.
Cửa tiến công được mở.
Đơn vị tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ.
Những trận đánh như thế dần tôi luyện Lê Xuân Bồng từ một người chiến sĩ thành một cán bộ có kinh nghiệm.
Nhưng có lẽ một trong những hành động thể hiện rõ nhất sự táo bạo của ông là lần dẫn đơn vị tập kích giữa ban ngày vào đội hình một tiểu đoàn địch.
Đánh ban ngày đồng nghĩa với việc yếu tố che giấu bị hạn chế. Đối phương đông hơn, khả năng quan sát và phản ứng cũng nhanh hơn.
Nhưng Lê Xuân Bồng vẫn quyết định hành động.
Ông dẫn đầu đơn vị bất ngờ tiến công.
Trận đánh diễn ra nhanh và quyết liệt. Lực lượng do ông chỉ huy diệt 20 tên, khiến đối phương phải bỏ dở cuộc hành quân lấn chiếm.
Qua những trận chiến, Lê Xuân Bồng từng bước trưởng thành từ chiến sĩ lên cán bộ tiểu đoàn.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng chỉ đặt người chỉ huy trước những trận đánh.
Có những thời điểm, thử thách lớn nhất lại là làm sao duy trì được ý chí chiến đấu khi đơn vị rơi vào hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn.
Thiếu gạo.
Thiếu đạn.
Quân số hao hụt.
Mỗi khó khăn ấy đều có thể tác động trực tiếp đến sức chiến đấu và tinh thần của bộ đội.
Trong những hoàn cảnh như vậy, vai trò của người cán bộ càng trở nên quan trọng.
Lê Xuân Bồng kiên trì động viên anh em.
Ông cùng đồng đội khắc phục thiếu thốn, giữ vững quyết tâm và tiếp tục chiến đấu.
Không để khó khăn làm giảm ý chí.
Không để thiếu thốn khiến đơn vị chùn bước.
Và từ những hoàn cảnh gian khổ ấy, đơn vị vẫn tiếp tục giành thắng lợi.
Trong tám năm chiến đấu tại chiến trường Lào, Lê Xuân Bồng đã tham gia 135 trận.
Đơn vị do ông chỉ huy diệt gần 400 tên địch.
Riêng ông trực tiếp diệt 26 tên, thu và phá hủy 10 máy thông tin cùng 10 khẩu súng, trong đó có 2 khẩu pháo.
Nhưng hành trình chiến đấu của Lê Xuân Bồng chưa dừng lại.
Mùa xuân năm 1975, chiến trường bước vào một thời khắc đặc biệt.
Chiến dịch Tây Nguyên mở màn.
Lúc này, Lê Xuân Bồng đã là một cán bộ dày dạn kinh nghiệm. Nhiệm vụ của ông và đơn vị không chỉ là chiến đấu trực tiếp mà còn phải bảo đảm hành quân, triển khai lực lượng và chuẩn bị cho chiến dịch đúng kế hoạch.
Trong chiến tranh, đến đúng nơi nhưng chậm thời gian có thể làm thay đổi cả một kế hoạch tác chiến.
Vì vậy, yêu cầu đặt ra rất rõ ràng:
Phải đến đúng vị trí, đúng thời gian quy định.
Lê Xuân Bồng chỉ huy đơn vị hành quân và hoàn thành yêu cầu ấy.
Đơn vị có mặt đúng thời gian, góp phần hoàn thành công tác chuẩn bị cho chiến dịch.
Rồi chiến thắng Buôn Ma Thuột mở ra.
Sau khi thị xã được giải phóng, Lê Xuân Bồng cùng đơn vị tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tiếp quản và bảo vệ thị xã Buôn Ma Thuột.
Đó là một thời khắc mang ý nghĩa đặc biệt đối với người lính đã trải qua nhiều năm chiến đấu.
Từ những trận đánh gian khổ trên chiến trường Lào, từ những ngày thiếu gạo, thiếu đạn, quân số hao hụt, giờ đây ông cùng đồng đội có mặt tại một trong những địa bàn quan trọng của Chiến dịch Tây Nguyên mùa Xuân 1975.
Người chiến sĩ trẻ nhập ngũ năm 1965 giờ đã trở thành Thượng úy, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 4 bộ binh, Trung đoàn 29, Bộ Tư lệnh 559.
Mười năm quân ngũ.
Một trăm ba mươi lăm trận đánh.
Từ chiến trường Lào đến Tây Nguyên.
Từ người chiến sĩ đến người cán bộ tiểu đoàn.
Đó là hành trình trưởng thành của Lê Xuân Bồng.
Trong quá trình chiến đấu và công tác, đồng chí được tặng 5 Huân chương Chiến công hạng Ba, 2 lần được bầu là Chiến sĩ thi đua, 2 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ và nhận 13 bằng khen.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Lê Xuân Bồng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nếu phải chọn một điều xuyên suốt hành trình ấy, có lẽ đó chính là tinh thần không lùi bước trước khó khăn.
Hỏa lực địch dày đặc, ông đưa đại liên tiến lên.
Địch đông, ông dẫn đơn vị tập kích.
Thiếu gạo, thiếu đạn, quân số hao hụt, ông động viên chiến sĩ tiếp tục đứng vững.
Và đến mùa xuân năm 1975, người lính đã trải qua 135 trận đánh ấy lại cùng đơn vị tiến về Tây Nguyên, hoàn thành nhiệm vụ tại Buôn Ma Thuột – một trong những địa danh mở đầu cho bước phát triển quyết định của mùa Xuân lịch sử.



