Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lê Xuân Đĩnh – Người sinh viên đất Tổ gác bút nghiên ra trận

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng vạn thanh niên Việt Nam đã rời giảng đường, tạm biệt gia đình để lên đường ra trận. Trong số ấy, Lê Xuân Đĩnh – người con quê hương đất Tổ Phú Thọ – là một hình ảnh tiêu biểu của thế hệ thanh niên sống bằng lý tưởng, chiến đấu bằng lòng yêu nước và sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.

An Giang30/05/2026NGUYÊN TRỰC (xã Long Kiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lê Xuân Đĩnh – Người sinh viên đất Tổ gác bút nghiên ra trận

Lê Xuân Đĩnh sinh ngày 20/10/1948 tại xóm Phong Vân B, thôn Phù Phong, xã Cao Xá, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ. Anh lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng bên vùng quê trung du ven dòng sông Thao. Cha anh là ông Lê Đình Chuyển, một đảng viên sớm giác ngộ cách mạng, luôn giáo dục các con tinh thần yêu nước và trách nhiệm với quê hương.

Trong gia đình có bốn anh em thì ba người con trai đều khoác áo lính lên đường chống Mỹ. Không khí yêu nước và tinh thần “nước còn giặc còn đi đánh giặc” đã trở thành lý tưởng sống của những người con nơi đây.

Ngay từ nhỏ, Lê Xuân Đĩnh đã nổi tiếng là cậu học trò hiền lành, chăm chỉ và giàu nghị lực. Tuổi thơ của anh gắn với những cánh đồng quê, với những buổi vừa chăn trâu vừa mang theo sách học bài bên bờ kênh Cao Xá. Người dân trong vùng đến nay vẫn nhớ hình ảnh cậu thanh niên dáng người nhỏ bé nhưng luôn say mê học tập, nhiều lúc ngồi thổi sáo giữa đồng quê yên bình.

Sau khi hoàn thành chương trình cấp II tại địa phương, Lê Xuân Đĩnh theo học Trường cấp III Hạc Trì. Nhờ sự chăm chỉ và ý chí vượt khó, năm 1967 anh thi đỗ Đại học Nông nghiệp I Hà Nội. Thời điểm ấy, việc một thanh niên trong làng đỗ đại học là niềm tự hào lớn không chỉ của gia đình mà còn của cả quê hương.

Thế nhưng, khi tuổi trẻ đang mở ra với biết bao ước mơ nơi giảng đường đại học thì chiến tranh cũng bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Hình ảnh những đoàn quân nối tiếp ra trận cùng tiếng gọi của Tổ quốc khiến người sinh viên trẻ không thể yên lòng tiếp tục cuộc sống học tập bình lặng.

Ngay từ khi còn là học sinh, Lê Xuân Đĩnh đã nhiều lần viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tuy nhiên, do thể hình nhỏ bé, chỉ cao hơn 1,5 mét và nặng chưa đầy 40kg, anh liên tục bị từ chối. Dẫu vậy, điều đó không làm giảm đi quyết tâm của chàng trai đất Tổ.

Ngày 24/8/1970, hưởng ứng phong trào “Ba sẵn sàng” của thanh niên miền Bắc, Lê Xuân Đĩnh cùng hàng trăm sinh viên Đại học Nông nghiệp I quyết định gác lại bút nghiên để lên đường đánh Mỹ. Trước ngày nhập ngũ, họ cùng ký tên lên lá cờ truyền thống mang dòng chữ: “Tiền tuyến gọi, chúng tôi sẵn sàng”.

Đó không chỉ là một lời hứa của tuổi trẻ mà còn là tuyên ngôn của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến – sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì độc lập, tự do của dân tộc.

Sau thời gian huấn luyện quân sự và học các kỹ thuật pháo binh, trinh sát, Lê Xuân Đĩnh được biên chế về Đại đội 15, Trung đoàn 18, Sư đoàn 325 – đơn vị chủ lực từng tham gia nhiều chiến dịch lớn trên chiến trường miền Trung.

Từ đây, người sinh viên năm nào chính thức bước vào cuộc chiến khốc liệt tại chiến trường Trị Thiên – nơi được xem là “túi bom” của chiến tranh Việt Nam.

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành nơi diễn ra những trận chiến ác liệt nhất giữa quân giải phóng và quân đội Mỹ cùng chính quyền Sài Gòn. Trong suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị, hàng vạn chiến sĩ đã chiến đấu, hy sinh để giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Giữa mưa bom bão đạn ấy, Lê Xuân Đĩnh đã thể hiện phẩm chất của một người chỉ huy quả cảm và bản lĩnh. Trên cương vị Đại đội trưởng, anh trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu, kiên cường bám trụ trận địa giữa những đợt phản kích dữ dội của đối phương.

Đồng đội nhớ về anh là người luôn có mặt ở những vị trí nguy hiểm nhất, bình tĩnh trong chiến đấu và hết lòng thương yêu chiến sĩ. Dù chiến tranh khốc liệt, anh vẫn luôn động viên đồng đội giữ vững niềm tin chiến thắng và sống xứng đáng với quê hương đất Tổ.

Trong những tháng ngày ở chiến trường Quảng Trị, Lê Xuân Đĩnh đã lập nhiều chiến công xuất sắc. Anh được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba, được kết nạp Đảng ngay tại mặt trận và được phong quân hàm vượt cấp từ Thiếu úy lên Thượng úy.

Không chỉ là người lính quả cảm, Lê Xuân Đĩnh còn là người sống giàu tình cảm. Giữa chiến trường ác liệt, anh vẫn đau đáu nhớ về gia đình, quê hương và luôn gửi niềm tin vào ngày đất nước hòa bình qua những vần thơ giản dị mà xúc động:

“Từ nơi xa, tiền phương Quảng Trị
Con cùng bao đồng chí đón xuân
Mừng vui đón Tết Giáp Dần
Sẵn sàng tay súng giữ xuân hòa bình.”

Sau chiến dịch Quảng Trị, Lê Xuân Đĩnh tiếp tục cùng Sư đoàn 325 tham gia nhiều chiến dịch lớn giải phóng Huế, Đà Nẵng, Tây Nguyên và tiến vào Sài Gòn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa xuân năm 1975, góp phần làm nên đại thắng thống nhất đất nước.

Từ một chàng sinh viên nhỏ bé nơi vùng quê trung du Phú Thọ, anh đã trưởng thành trong chiến tranh, trở thành biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chống Mỹ – những con người dám gác lại tuổi trẻ, giấc mơ và tương lai riêng để cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Năm 2011, Chủ tịch nước truy tặng Lê Xuân Đĩnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân nhằm ghi nhận những chiến công đặc biệt xuất sắc của anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những năm tháng chiến tranh ác liệt, nhưng tên tuổi Lê Xuân Đĩnh vẫn được quê hương Phú Thọ nhắc đến với niềm tự hào sâu sắc. Cuộc đời anh là minh chứng cho tinh thần yêu nước, lý tưởng sống cao đẹp và khí phách anh hùng của tuổi trẻ Việt Nam.

Có những con người bước ra từ làng quê bình dị nhưng đã sống một cuộc đời khiến quê hương và đất nước mãi mãi tự hào. Lê Xuân Đĩnh là một con người như thế.

NGUYÊN TRỰC (tổng hợp)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Xuân Đĩnh – Người sinh viên đất Tổ gác bút nghiên ra trận | Câu chuyện thời hoa lửa