Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LÊ XUÂN QUÁT - Tuổi thanh xuân trên những cung đường lửa

LÊ XUÂN QUÁT Tuổi thanh xuân trên những cung đường lửa Có một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ bằng những cung đường đầy gian khổ. Họ không trực tiếp đứng trong những chiến hào, nhưng những con đường họ mở, những cây cầu họ dựng, những chuyến hàng họ bảo đảm đã góp phần nối liền hậu phương với tiền tuyến. Đó là thế hệ Thanh niên xung phong – những chàng trai, cô gái đã gửi lại tuổi xuân trên những tuyến đường của đất nước trong những năm tháng chiến tranh. Trong số ấy có Lê Xuân Quát, một người con xuất thân từ gia đình nông dân nghèo ở Vĩnh Phúc.

Thái Nguyên27/08/2026Liên đội Trường THCS Võ Thị Sáu (Tà Năng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, Lê Xuân Quát sớm thấu hiểu những nhọc nhằn của cuộc sống.

Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ông cũng được hun đúc một tình yêu quê hương giản dị mà sâu sắc.

Khi đất nước cần sức trẻ, tiếng gọi của Đảng, của Đoàn đã thôi thúc chàng trai trẻ lên đường.

Ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Ngày rời quê hương Vĩnh Phúc, phía trước ông là một hành trình hoàn toàn khác với cuộc sống quen thuộc nơi làng quê.

Cùng gần 200 nam, nữ thanh niên, Lê Xuân Quát lên Bắc Kạn, được biên chế vào Liên phân đội 312 thuộc Đội Thanh niên xung phong công tác Trung ương.

Những người trẻ tuổi ấy mang theo hành trang không có gì nhiều.

Nhưng trong trái tim họ có một thứ vô cùng lớn:

niềm tin và tinh thần sẵn sàng cống hiến cho đất nước.

Những người mở đường trong thời chiến

Thanh niên xung phong không phải là những người đứng ngoài cuộc chiến.

Họ có mặt trên những tuyến đường gian khổ nhất.

Nơi bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Nơi những con đường bị phá hỏng phải nhanh chóng được khắc phục.

Nơi cầu đường, kho tàng, bến bãi và các tuyến vận chuyển cần được bảo đảm để phục vụ kháng chiến.

Công việc của họ có thể bắt đầu từ những điều rất giản dị:

cuốc đất, san đường, dựng cầu, vận chuyển, bảo đảm giao thông.

Nhưng mỗi việc làm ấy đều gắn với một nhiệm vụ lớn hơn:

giữ cho mạch giao thông không bị đứt.

Bởi phía sau mỗi con đường là những đoàn quân.

Phía sau những chuyến hàng là chiến trường.

Và phía sau những người thanh niên đang ngày đêm làm việc là cả một hậu phương đang hướng về tiền tuyến.

Tuổi trẻ trong gian khó

Những ngày tháng của Lê Xuân Quát và đồng đội chắc chắn không phải những ngày tháng dễ dàng.

Rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ, họ phải làm quen với cuộc sống tập thể, với núi rừng, với những điều kiện sinh hoạt thiếu thốn và công việc nặng nhọc.

Có những ngày mồ hôi thấm đẫm áo.

Có những đêm ngủ giữa núi rừng.

Có những lúc nhớ nhà nhưng không thể trở về.

Thế nhưng, những người trẻ vẫn động viên nhau tiếp tục.

Bởi bên cạnh họ là đồng đội.

Cùng làm việc.

Cùng chia sẻ khó khăn.

Cùng hướng về một mục tiêu chung.

Chính trong những ngày gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội được hình thành và trở thành sức mạnh nâng đỡ mỗi người.

Gần 200 người trẻ và một lời thề tuổi thanh xuân

Hãy thử hình dung đoàn thanh niên năm ấy.

Gần 200 nam, nữ thanh niên rời quê Vĩnh Phúc, cùng nhau đến một vùng đất mới.

Họ có những ước mơ riêng.

Có những gia đình đang chờ đợi.

Có những người mẹ tiễn con.

Có những người cha lặng lẽ dõi theo.

Có những người bạn chưa biết bao giờ gặp lại.

Nhưng tất cả đã cùng lựa chọn một con đường.

Đó là con đường của Thanh niên xung phong.

Với họ, tuổi trẻ không chỉ là những năm tháng để nghĩ cho riêng mình.

Tuổi trẻ còn là lúc có thể dâng hiến sức lực và nhiệt huyết cho quê hương.

Và Lê Xuân Quát chính là một trong những thanh niên đã lựa chọn như thế.

Những dấu chân không phai trên đường

Thời gian có thể làm thay đổi những con đường.

Những tuyến giao thông năm xưa có thể đã được mở rộng.

Những cây cầu tạm có thể đã biến mất.

Những địa danh từng gắn với chiến tranh có thể trở nên bình yên.

Nhưng dấu chân của những người thanh niên năm ấy vẫn còn trong lịch sử.

Họ đã dùng tuổi trẻ của mình để góp phần giữ gìn những tuyến đường phục vụ đất nước.

Họ không đòi hỏi phải được đứng ở nơi ánh sáng.

Họ chỉ biết rằng công việc của mình cần thiết.

Và vì thế, họ làm.

Đó chính là vẻ đẹp của thế hệ Thanh niên xung phong:

Âm thầm mà kiên cường.
Bình dị mà cao đẹp.
Không trực tiếp cầm súng nhưng luôn ở rất gần chiến trường.

Bài học từ một thời hoa lửa

Ngày hôm nay, những người trẻ được sống trong một đất nước hòa bình.

Không còn những đoàn thanh niên phải rời quê đi mở đường giữa chiến tranh.

Không còn những cung đường phải sửa chữa trong hoàn cảnh bom đạn.

Nhưng câu chuyện của Lê Xuân Quát và thế hệ Thanh niên xung phong vẫn còn nguyên giá trị.

Bởi nó đặt ra cho tuổi trẻ hôm nay một câu hỏi:

Chúng ta sẽ làm gì với những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình?

Không phải ai cũng phải làm những việc lớn lao.

Có thể bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc.

Từ trách nhiệm với gia đình.

Từ việc giúp đỡ cộng đồng.

Từ việc sống tử tế, có kỷ luật và biết sẻ chia.

Mỗi thế hệ có một cách để đóng góp cho đất nước.

Thế hệ của Lê Xuân Quát đã góp sức trên những cung đường thời chiến.

Thế hệ hôm nay có trách nhiệm xây dựng những con đường của tri thức, của khoa học, của sự phát triển và tương lai.

Tuổi xuân gửi lại quê hương

Năm tháng rồi sẽ tiếp tục trôi.

Những chàng trai, cô gái từng khoác màu áo Thanh niên xung phong năm nào giờ đã bước sang tuổi xế chiều.

Nhưng khi nhìn lại, có lẽ điều họ có thể tự hào nhất không phải là những gì mình đã nhận được.

Mà là những gì mình đã cho đi.

Lê Xuân Quát – từ một chàng trai của gia đình nông dân nghèo ở Vĩnh Phúc – đã nghe theo tiếng gọi của quê hương, cùng gần 200 thanh niên lên đường đến Bắc Kạn.

Từ đó, tuổi trẻ của ông gắn với Liên phân đội 312, Đội Thanh niên xung phong công tác Trung ương và những năm tháng cống hiến cho đất nước.

Câu chuyện ấy là một mảnh ghép trong bức tranh lớn của thời hoa lửa.

Một thời mà những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.

Một thời mà tuổi trẻ được đo bằng những cung đường đã đi qua, những công việc đã hoàn thành và những gian khó đã vượt qua.

Và hôm nay, khi nhìn lại những dấu chân ấy, chúng ta càng hiểu rằng:

Có những con đường được làm nên bằng đất đá.
Nhưng cũng có những con đường được làm nên bằng mồ hôi và tuổi xuân của con người.

Những người Thanh niên xung phong năm ấy đã đi qua những con đường như thế.

Lê Xuân Quát là một trong những người đã để lại dấu chân của mình trên con đường lịch sử ấy.

Tuổi trẻ rồi sẽ qua.
Nhưng những gì tuổi trẻ cống hiến cho quê hương thì có thể ở lại mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ XUÂN QUÁT - Tuổi thanh xuân trên những cung đường lửa | Câu chuyện thời hoa lửa