LÊ XUÂN SÊNH – TRẬN ĐÁNH CHÌM TÀU 5.000 TẤN Ở CỬA VIỆT
Đêm 13/11/1969, trên vùng sông nước Cửa Việt, Quảng Trị, một tổ đặc công nước nhận nhiệm vụ đặc biệt: bí mật tiếp cận và đánh chìm một chiếc tàu vận tải của địch có trọng tải khoảng 5.000 tấn. Trong số những người thực hiện nhiệm vụ ấy có người chiến sĩ quê Kinh Môn, Hải Dương – Lê Xuân Sênh, sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
LÊ XUÂN SÊNH – TRẬN ĐÁNH CHÌM TÀU 5.000 TẤN Ở CỬA VIỆT
Đêm 13/11/1969, trên vùng sông nước Cửa Việt, Quảng Trị, một tổ đặc công nước nhận nhiệm vụ đặc biệt: bí mật tiếp cận và đánh chìm một chiếc tàu vận tải của địch có trọng tải khoảng 5.000 tấn. Trong số những người thực hiện nhiệm vụ ấy có người chiến sĩ quê Kinh Môn, Hải Dương – Lê Xuân Sênh, sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1965, khi mới 24 tuổi, Lê Xuân Sênh lên đường nhập ngũ. Ban đầu ông là chiến sĩ công binh, sau đó được tuyển chọn vào lực lượng đặc công nước thuộc Đoàn 126 Hải quân. Những ngày huấn luyện người nhái vô cùng gian khổ, nhưng chính quá trình ấy đã giúp ông có được kỹ năng bơi lặn và tác chiến đặc biệt để bước vào những trận đánh dưới nước.
Năm 1969, ông được điều vào chiến trường Quảng Trị. Khi ấy, Cửa Việt là một vị trí quân sự quan trọng, nơi tàu thuyền của đối phương vận chuyển vũ khí, đạn dược và hàng hóa phục vụ chiến trường. Khu vực cảng được bảo vệ nghiêm ngặt với hệ thống đồn bốt, tàu tuần tiễu, đèn pha và các phương tiện phát hiện người xâm nhập.
Đêm 13/11, tổ chiến đấu bí mật tiếp cận mục tiêu. Lê Xuân Sênh mang theo hai quả mìn hẹn giờ, mỗi quả nặng khoảng 7kg. Khi tổ chiến đấu đến gần, chiếc tàu bất ngờ di chuyển khiến kế hoạch gặp khó khăn. Trong tình thế thời gian không còn nhiều, ông Sênh xin được tiếp tục đánh thay vì rút lui.
Hai người là Lê Xuân Sênh và phân đội phó Lê Văn Tập tiếp tục tiến vào. Họ buộc dây vào nhau để giữ liên lạc dưới nước, chỉ nhô lên vừa đủ để thở bằng ống sậy. Phía trên là ánh đèn pha và những tàu tuần tiễu liên tục hoạt động. Bất cứ tiếng động bất thường nào cũng có thể khiến nhiệm vụ thất bại.
Khi còn cách mục tiêu khoảng vài trăm mét, một quả lựu đạn của đối phương bất ngờ nổ gần vị trí của ông Sênh. Sức ép khiến ông choáng váng, ù tai và sặc nước. Nhưng ông vẫn cố gắng tiếp tục bơi.
Một điều may mắn xảy ra: vụ nổ khiến hai người trôi vào vùng khuất ánh sáng của chiếc tàu. Từ đây, họ có cơ hội tiếp cận mục tiêu mà không bị phát hiện ngay lập tức.
Đến sát con tàu, Lê Xuân Sênh ra hiệu cho đồng đội cảnh giới, còn mình tìm vị trí thích hợp để đặt mìn. Ông dùng dao găm cạo lớp hà bám trên vỏ tàu để khối mìn có thể bám chắc, sau đó tháo các chốt an toàn và kích hoạt mìn hẹn giờ. Nhiệm vụ hoàn thành.
Nhưng đường trở về cũng nguy hiểm không kém. Khi hai người rời khỏi mục tiêu, dòng nước ngược khiến ông Lê Văn Tập dần kiệt sức. Khi đồng đội vừa ngoi lên thở, đối phương phát hiện và lập tức nổ súng, ném lựu đạn xuống khu vực hai người đang tìm đường thoát. Họ phải lặn sâu, lợi dụng những chiếc thuyền khác để che khuất và tìm cách trở về điểm tập kết.
Gần một giờ sau, họ trở về an toàn. Khi tổ chiến đấu đã rút ra xa, hai tiếng nổ lớn vang lên, chiếc tàu vận tải 5.000 tấn bị đánh chìm. Trận đánh đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động vận chuyển của địch tại Cửa Việt.
Đó mới chỉ là một trong những trận đánh của Lê Xuân Sênh tại Cửa Việt. Từ năm 1969 đến 1972, phân đội do ông chỉ huy tiếp tục đánh chìm nhiều tàu địch. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, năm 1972, Lê Xuân Sênh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của ông lại là một kỷ vật rất giản dị. Trước khi vào chiến trường Cửa Việt, ông từng có một bức ảnh chụp vội trong bộ quân phục. Ông đưa tấm ảnh cho vợ và dặn rằng nếu mình trở về thì giữ làm kỷ niệm, còn nếu hy sinh thì dùng làm ảnh thờ.
Một bức ảnh nhỏ, một người lính trẻ và một lời dặn trước lúc lên đường. Hơn nửa thế kỷ sau, bức ảnh ấy vẫn gợi nhắc về những năm tháng mà mỗi lần ra trận đều có thể là lần cuối cùng được nhìn thấy quê hương và gia đình.
Lê Xuân Sênh đã trở về. Nhưng nhiều người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại trên những chiến trường năm xưa.
Ngày hôm nay, Cửa Việt đã trở thành vùng đất của cuộc sống thanh bình. Những con tàu qua lại trên sông nước không còn mang theo bom đạn. Nhưng dưới dòng nước ấy vẫn còn lưu giữ ký ức về một thời chiến tranh khốc liệt.
Câu chuyện về Lê Xuân Sênh không chỉ kể về một trận đánh chìm tàu. Đó là câu chuyện về lòng quả cảm của người lính đặc công nước, về tình đồng đội và về những con người đã chấp nhận hiểm nguy để góp phần bảo vệ Tổ quốc.
Và khi nhắc lại trận đánh đêm 13/11/1969, chúng ta càng hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao người lính năm xưa.


