Cựu chiến binh

Lê Xuân Thê - Giữ Núi Khi Đất Nước Vừa Liền Một Dải

Lào Cai16/12/2025Tuổi trẻ xã Bảo Thắng (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Xuân Thê, sinh năm 1954.
Tôi nhập ngũ tháng 4 năm 1975, làm nhiệm vụ tại biên giới Cao Bằng, mang quân hàm Thượng sĩ, và xuất ngũ tháng 2 năm 1982. Tôi bước vào quân ngũ đúng lúc đất nước đứng trước ngưỡng cửa hòa bình, và rời quân ngũ khi biên giới phía Bắc đã đi qua những năm tháng dữ dội nhất. Quãng đời lính của tôi vì thế không bắt đầu bằng khói lửa lớn, mà bằng trách nhiệm giữ núi trong một thời khắc rất mong manh của lịch sử.

Những ngày đầu tôi lên Cao Bằng, tin chiến thắng từ miền Nam truyền về dồn dập. Người ta nói nhiều đến ngày đoàn tụ, đến cờ hoa. Nhưng ở biên giới, không khí lại khác. Hòa bình vừa đến thì việc giữ hòa bình đã bắt đầu. Chúng tôi chỉnh đốn đội ngũ, củng cố chốt gác, tuần tra đường biên. Núi rừng Cao Bằng im ắng, nhưng sự im ắng ấy đòi hỏi cảnh giác từng giờ.

Từ 1975 đến 1978, nhiệm vụ của đơn vị là giữ vững địa bàn, bảo vệ mốc giới, ổn định đời sống vùng biên. Công việc không ồn ào, nhưng đều đặn và nặng kỷ luật. Là Thượng sĩ, tôi quen với việc kiểm tra quân số trước giờ gác, nhắc anh em giữ khoảng cách đội hình trong sương mù, ghi chép cẩn thận từng diễn biến nhỏ. Ở biên giới, một chi tiết nhỏ cũng có thể thành chuyện lớn.

Rồi đầu năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Cao Bằng trở thành tuyến nóng. Những gì chúng tôi chuẩn bị suốt mấy năm trước được đem ra sử dụng trong những ngày khắc nghiệt nhất. Chốt gác không còn là chỗ đứng canh thường ngày, mà là vị trí phải giữ bằng mọi giá. Hậu cần phải gọn, thông tin phải nhanh, đội hình phải vững. Không có nhiều lời động viên, vì ai cũng hiểu: đứng vững hôm nay là để ngày mai còn làng xóm phía sau.

Sau cao điểm 1979, tiếng súng lớn thưa dần, nhưng biên giới chưa yên. Từ 1980 đến 1982, chúng tôi tiếp tục chốt giữ, tuần tra, xử lý các tình huống lẻ tẻ. Công việc quay về nhịp đều đặn, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó. Mùa đông Cao Bằng rét cắt, sương phủ kín đỉnh núi; mùa mưa đường trơn, dốc đứng. Người lính học cách chịu đựng trong im lặng, vì đó là cách tốt nhất để hoàn thành nhiệm vụ.

Đến tháng 2 năm 1982, tôi xuất ngũ. Ngày rời đơn vị, tôi đứng nhìn dãy núi quen thuộc, nghĩ về quãng thời gian mình đã đi qua. Tôi vào quân ngũ khi đất nước vừa liền một dải, và rời quân ngũ sau khi biên giới đã được giữ vững bằng mồ hôi, kỷ luật và cả mất mát. Tôi trở về đời thường, mang theo tác phong của người lính: làm việc chắc chắn, nói ít, nghĩ nhiều.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi không kể chuyện mình đã đánh bao nhiêu trận. Tôi chỉ nhớ những ca gác dài trong sương, những buổi tuần tra không tên, và cảm giác yên tâm khi trời sáng mà mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Với tôi, quãng đời 1975–1982 có một ý nghĩa giản dị: có những người lính đã đứng yên đúng chỗ của mình, để đất nước có thể đi tiếp một cách bình thản hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn