Bài viết

Lê Xuân Viên - giữ trọn niềm tin với Bác Hồ

Gia Lai01/07/2026Chi đoàn 18 (Đoàn phường Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký vô vàn đau đớn, ông Viên vẫn nhớ nhất là mỗi lần vào dịp sinh nhật Bác Hồ. Trong tù, anh em bí mật treo khẩu hiệu, tổ chức văn nghệ, diễn kịch. Cai ngục kéo đến đàn áp. Những người tù gầy guộc vẫn giữ chặt cửa buồng giam, quyết không cho lính xông vào. “Chúng nó nói: “Yêu cầu các anh dỡ xuống”. Anh em trả lời: “Đây là chỗ của tụi tui, không phải chỗ các ông””.

“Trong tim và huyết quản của chúng tôi lúc đó chỉ có Đảng và Bác Hồ. Và chính niềm tin mãnh liệt ấy giúp chúng tôi cầm cự hết đợt tra tấn này đến kiểu nhục hình dã mang khác của bọn địch, mới giành được sự sống nơi “địa ngục trần gian”” – ông Viên tâm sự.

Ông Viên kể lại: “Khi Đảo Côn Sơn (Côn Đảo) được giải phóng, thuộc về chính quyền cách mạng. Chiều ngày 2/5/1975, lúc liên lạc được với đất liền, chúng tôi được Thành ủy Sài Gòn – Gia Định hỏi cần những nhu cầu cấp thiết gì để đất liền đưa ra. Không ai bảo ai, tất cả đều xúc động nghẹn ngào thốt lên trong nước mắt: “Chúng tôi chỉ cần một số cờ Tổ quốc, cờ Đảng và ảnh Bác thôi”. Nghe những lời ấy, người bên này, người bên kia đầu dây, đều khóc”.

Điều kỳ diệu là sau tất cả những năm tháng “chết đi sống lại” trong chuồng cọp; một chân chỉ còn 3 ngón vì bị địch chích điện đến hoại tử; năm tháng đói ăn, thừa đòn tra tấn dã mang; bệnh suy tim, suy thận, thiếu máu, khiến sức khỏe giảm 70%, nhưng ông Viên vẫn sống thanh thản giữa đời thường, bên con cháu trên chính hòn đảo từng giam cầm mình.

Khi ông Viên kể chuyện, nhiều lúc bà Nguyễn Thị Tư – người vợ tảo tần ngồi bên cạnh – phải “phiên dịch” để khách hiểu rõ hơn. Bà Tư cũng là người cùng quê Quế Sơn. Gia đình bà có truyền thống cách mạng, cha và hai anh trai đều hy sinh trong kháng chiến. Mẹ bà là Dương Thị Thích được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhớ lại lần đầu gặp lại ông Viên sau ngày giải phóng, bà xúc động: “Hồi đó ổng về quê, nhìn khác quá nên tui hỏi: “Anh có phải anh Viên không?”. Ổng nói: ‘‘Ừ, anh Viên đây”. Sau rồi mẹ ổng qua xin cưới tui về làm dâu”.

Năm 1976, họ nên duyên vợ chồng. Tưởng rằng người cựu tù sẽ ở lại quê hương sau bao năm lưu đày. Nhưng rồi nhà nước khuyến khích những người tù chính trị ở lại giữ đảo, phòng địch tái chiếm. Sau 1 tháng về quê, như một sự thôi thúc đặc biệt, ông quyết định quay lại Côn Đảo công tác trong ngành thông tin – văn hóa, sau này làm Phó Trưởng ban Quản lý di tích Côn Đảo. Năm 1981, bà Tư theo chồng ra đảo sinh sống cho đến nay. “Lúc mới ra đây cực lắm. Không có điện, nhà cửa tạm bợ, khung cảnh buồn hiu. Chồng bị bệnh, sức khỏe yếu, con thơ dại. Khó khăn thiếu thốn trăm bề. Nhưng riết rồi quen, giờ thành quê hương luôn” – Bà Tư cười hiền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Xuân Viên - giữ trọn niềm tin với Bác Hồ | Câu chuyện thời hoa lửa