Cựu chiến binh

LÊ XUÂN VINH – NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG Ở MIỀN ĐÔNG NAM BỘ

Ông Lê Xuân Vinh nhập ngũ năm 1960, khi mới ngoài hai mươi tuổi, tham gia chiến trường miền Đông Nam Bộ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Là chiến sĩ trinh sát – thông tin thuộc Sư đoàn bộ binh 330, ông gắn bó nhiều năm với nhiệm vụ dẫn đường, bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị. Mười năm quân ngũ là mười năm sống giữa rừng sâu, bom đạn và những cuộc hành quân âm thầm. Xuất ngũ năm 1970, ông mang về quê nhà không chỉ huân chương mà còn ký ức không thể phai mờ về một thời hoa lửa.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1960, khi miền Bắc vừa bước qua giai đoạn khôi phục sau chiến tranh, chàng trai Lê Xuân Vinh ở thôn Hạ Vũ 1 đã gác lại ruộng đồng, tình riêng để khoác ba lô nhập ngũ. Ông đi vào quân đội với suy nghĩ rất mộc mạc: “Lúc ấy, đất nước gọi thì mình đi, chẳng nghĩ nhiều đến sống chết.”

Ông được biên chế vào Sư đoàn bộ binh 330, đơn vị cơ động chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, nơi rừng già, suối sâu và những căn cứ địch dày đặc. Với cấp bậc hạ sĩ và nhiệm vụ chiến sĩ trinh sát – thông tin, ông thường xuyên đi trước đội hình, nắm địa hình, dẫn đường cho các mũi tiến công và giữ mạch liên lạc giữa các đơn vị trong rừng.

Ông Vinh từng kể:
“Có những chuyến đi cả tuần lễ không thấy ánh mặt trời. Ban ngày nằm im, ban đêm mới đi. Mỗi bước chân là phải nhớ từng gốc cây, từng con suối. Đi sai là mất cả tổ.”

Kỷ niệm ông nhớ nhất là một lần dẫn đường cho đơn vị ém quân gần căn cứ địch ở khu vực rừng cao su miền Đông. Đêm đó, máy bay trinh sát quần thảo liên tục, pháo sáng bắn trắng cả cánh rừng. Ông và đồng đội phải nằm ép sát đất, giữ nguyên vị trí hàng giờ. “Chỉ cần nhúc nhích là lộ, mà lộ thì không chỉ mình chết, cả đơn vị cũng gặp nguy.” – ông nói, giọng trầm hẳn xuống.

Có những ngày đói lả, mỗi người chỉ được vài nắm gạo sấy. Ông Vinh nhớ lại:
“Anh em chia nhau từng miếng, không ai than. Lúc ấy chỉ nghĩ: mình chịu được thêm ngày nào thì đồng đội đỡ hy sinh ngày đó.”

Mười năm trên chiến trường, ông tham gia nhiều đợt hành quân, phục kích, bảo vệ hành lang liên lạc chiến lược. Với những đóng góp thầm lặng ấy, ông được kết nạp Đảng ngay tại chiến trường và được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị.

Năm 1970, ông xuất ngũ, trở về quê hương với dáng người gầy nhưng ánh mắt rắn rỏi. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ông, những cánh rừng miền Đông, những đêm hành quân và tình đồng đội vẫn còn nguyên vẹn – như một phần máu thịt của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn