Bài viết

LÊN ĐÀI QUAN SÁT MẶT TRẬN ĐÔNG KHÊ

Ninh Bình25/06/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, Bác Hồ đã 60 tuổi. Nhưng bác vẫn ra tận mặt trận để lãnh đạo, săn sóc, động viên chiến sĩ và dân công.

Bác Hồ đi ra mặt trận bằng cách nào?

Hàng trăm cây số, Bác vẫn toàn đi bộ.

Đồng chí Cao Pha kể lại:

- Bộ Chỉ huy chiến dịch thu xếp ô tô đưa Bác đi, Bác bảo: “Để xe tiếp tế cho chiến dịch”. Định cử nhiều người đi bảo vệ Bác, Bác bảo: “Để người làm việc khác, Bác đi thế này giữ được bí mật hơn”.

Trời mưa tầm tã, với đôi dép cao su, quần áo màu chàm xắn móng lợn, Bác đi khắp nơi này đến nơi khác thường chỉ có đồng chí cần vụ theo sau. Có lần tôi đến, tiền trạm đã bố trí cho Bác một chỗ nghỉ rất tốt, Bác không nằm, nhường cho anh em yếu. Bác ra một cái nhà hẹp gần đấy, với một tấm phản, một cái gối gỗ của đồng bào để tạm nghỉ.

Một hôm Bác đi ra sát mặt trận, Bác bảo dẫn Bác ra đài quan sát. Lúc này các đơn vị đang bố trí để tiêu diệt vị trí Đông Khê.

Đài quan sát được đặt trên một mỏm núi cao. Hôm trước trời vừa mưa, đá lởm chởm, chỗ có đất thì trơn, leo không cẩn thận trượt chân, nguy hiểm lắm. Các cán bộ cùng đi rất lo ngại cho sức khỏe của Bác, có đồng chí mạnh dạn đề nghị:

- Bác đừng lên nữa, để cháu lên coi rồi trình bày Bác nghe. Bác bảo:

- Trước khi đánh phải xem xét địch cho kỹ càng, chiến sĩ còn khổ hơn ta nhiều, chúng ta phải khắc phục gian khổ mới có vẻ vang.

Anh em không dám nói nữa nhưng vẫn không yên tâm. Leo thêm một đoạn chừng ba mươi thước, mọi người đã mệt, vừa định đề nghị Bác nghỉ một lúc thì Bác động viên ngay:

- Cố lên!

Bác quay lại nhìn mọi người và nói:

- Trai tráng gì mà không bằng ông lão!

Leo chừng hai phần ba quả núi, thấy đã có thể nhìn được vị trí Đông Khê, biết được với sự bố trí của địch, đồng chí Cao Pha báo cáo với Bác.

- Còn cao lắm đừng lên nữa Bác ạ!

Bác lại bảo:

- Khó khăn một tí các chú đã chùn. Chúng ta phải cố lên chứ!

Lời nói của Bác động viên mọi người làm cho ai nấy thêm phấn khởi và quyết tâm. Bác nhìn vào ống nhòm, Bác chỉ cho anh em biết đâu là Cao Bằng, đâu là vị trí Đông Khê, chỗ nào cần xem xét kỹ lưỡng. Bác căn dặn anh em:

- Phải luôn theo dõi địch, không được một phút lơi lỏng bỏ lỡ thời cơ. Lúc lên như vậy, còn lúc xuống, bác xuống núi rất nhanh, nhiều người không theo kịp Bác. Bộ đội ta vừa giải phóng Thất Khê diệt xong 2 bình đoàn Sáctông và Lơpagiơ, Bác đã tới gặp ngay các đơn vị vừa lập chiến công.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn