Cựu chiến binh

Lên Đường Khi Tổ Quốc Cần

Lào Cai20/05/2026Sưu tầm (xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp nối khúc tráng ca của những người lính thế hệ sau ngày giải phóng miền Nam, câu chuyện của cựu chiến binh Đặng Văn Thắng (sinh năm 1956) là một mảnh ghép đầy kiên cường về một giai đoạn lịch sử không thể nào quên. Nhập ngũ năm 1976 – khi đất nước vừa vẹn tròn một dải nhưng hòa bình chưa được bao lâu thì bão táp lại nổi lên ở hai đầu biên giới, và xuất ngũ năm 1982, 6 năm trong màu áo xanh người lính của ông Thắng là những năm tháng đem trọn tuổi đôi mươi thanh xuân đi giữ từng tấc đất biên cương và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Mỗi khi nhớ lại, những ký ức về một thời gian khổ, hiểm nguy nhưng ngời sáng tình đồng đội luôn khiến người cựu binh già không khỏi bồi hồi xúc động.

Lên Đường Khi Tổ Quốc Cần

Năm 1976, chàng thanh niên Đặng Văn Thắng bước vào tuổi 20 với biết bao hoài bão. Đất nước mới thống nhất, ai cũng nghĩ đến việc tăng gia sản xuất, học tập để kiến thiết quê hương. Thế nhưng, khi tiếng súng xung đột biên giới bắt đầu rục rịch, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã gác lại niềm riêng, khoác lên mình chiếc ba lô con cóc bước vào đời quân ngũ.

Đơn vị của ông Thắng sau thời gian huấn luyện đã nhanh chóng cơ động lên biên giới, đối mặt với chiến trường vô cùng phức tạp và khắc nghiệt. Nơi vùng cao biên viễn, kẻ thù không chỉ là những loạt đạn pháo rình rập ngày đêm, mà còn là những cơn sốt rét rừng ác tính, cái đói, cái rét và sự thiếu thốn nước sinh hoạt trầm trọng.

"Ngày ấy, mỗi chiến sĩ chỉ có một bộ quần áo sờn vai, một chiếc võng dù. Giữa đại ngàn hoang vu, nếu không có cái tình, cái nghĩa của những người đồng đội chung một chiến hào sưởi ấm cho nhau, có lẽ chúng tôi đã không thể vượt qua những mùa đông lạnh thấu xương thịt nơi chốt chặn." – Ông Thắng bùi ngùi nhớ lại.

Kỷ Niệm Sẻ Chia Giọt Nước Cứu Mạng Nơi Trận Địa Chốt

Trong suốt 6 năm binh nghiệp, kỷ niệm mà cựu chiến binh Đặng Văn Thắng khắc cốt ghi tâm nhất chính là trận chiến giữ chốt trên một cao điểm đầy nắng gió và bụi mờ vào mùa khô năm 1979. Đơn vị của ông bị địch bao vây, cắt đứt con đường tiếp tế duy nhất từ tuyến dưới lên suốt 3 ngày liền.

Dưới cái nắng cháy da người của vùng biên cảnh, xung quanh là mùi thuốc súng khét lẹt, cái đói có thể chịu được nhưng cái khát thì như thiêu như đốt từng khúc ruột. Môi ai cũng nứt nẻ, rỉ máu, cổ họng khô khốc không nói nên lời. Lúc bấy giờ, ông Thắng cùng người đồng đội thân thiết tên Hải được phân công chốt giữ một ổ súng máy ở hướng sườn đồi. Giữa lúc tưởng chừng như kiệt sức, ông Hải bất ngờ phát hiện ra ở đáy một hốc đá sâu còn đọng lại một chút nước mưa, chỉ vừa vẹn một ca nhôm nhỏ.

Giọt nước lúc ấy quý hơn vàng, là ranh giới của sự sống. Ông Hải cẩn thận bế chiếc ca nhôm ra, đưa đến trước mặt ông Thắng và bảo: "Thắng, mày uống đi để có sức mà giữ súng, mắt mày hoa lên rồi kìa!". Nhìn người đồng đội môi cũng đang khô khốc, mắt sâu hoắm vì mất nước, ông Thắng gạt đi: "Không, mày bắn tỉa cần tay đỡ run, mày uống trước đi!". Qua lại ba bốn lần, không ai chịu uống giọt nước cứu mạng ấy. Cuối cùng, ông Hải cười hiền hậu, nhấp một ngụm nhỏ chỉ đủ ướt môi rồi ép ông Thắng uống một nửa, nửa còn lại hai anh em để dành thấm vào khăn, lau lên trán cho những đồng chí bị thương đang nằm trong hầm.

Ngay sau đó, địch lại tổ chức tấn công lên chốt. Chính nhờ ngụm nước nghĩa tình và ý chí sắt đá được tiếp thêm từ đồng đội, ông Thắng và ông Hải đã sát cánh bên nhau, bắn áp đảo hỏa lực địch, kiên cường giữ vững trận địa cho đến khi vòng vây được phá vỡ, quân ta tiếp tế được lương thực và nước uống lên cao điểm.

Giữ Vẹn Phẩm Chất Giữa Đời Thường

Năm 1982, khi biên cương đã phần nào yên tiếng súng, cựu chiến binh Đặng Văn Thắng nhận quyết định xuất ngũ, chia tay những người đồng đội vào sinh ra tử để trở về với gia đình.

Hành trang ông mang về quê hương ngoài chiếc ba lô cũ, vài kỷ vật chiến trường còn có cả những vết thương thể xác mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Nhưng vượt lên trên tất cả, bản lĩnh được tôi luyện trong lửa đạn 6 năm quân ngũ đã giúp ông đứng vững trước những lo toan, vất vả của cuộc sống đời thường. Ông tích cực tham gia các phong trào của hội cựu chiến binh địa phương, cùng các đồng ngũ năm xưa tìm kiếm, giúp đỡ những gia đình đồng đội có hoàn cảnh khó khăn.

Đối với ông Đặng Văn Thắng, những năm tháng từ 1976 đến 1982 không chỉ là một nghĩa vụ, đó là cả một thời thanh xuân kiêu hãnh. Câu chuyện về ca nước tình nghĩa nơi chốt chặn năm xưa vẫn luôn được ông kể lại cho con cháu nghe vào mỗi dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội, như một lời nhắc nhở về giá trị của độc lập, tự do và tình đồng chí thiêng liêng cao cả của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn