lên đường theo cách mạng
Từ thời niên thiếu đến cả thanh xuân của Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, trung tướng Châu Văn Mẫn là những bước chân băng rừng, vượt suối, luồn qua những trận càn, đối diện với những trận đánh mà bom đạn luôn có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào.
Ông bị bắt vào tháng 1.1970 khi đang thực hiện nhiệm vụ kết nối cơ sở cách mạng trong vùng địch kiểm soát. Ông chịu mọi cực hình tra tấn tàn bạo: đánh đập, dùng điện, nhấn nước… nhưng vẫn giữ vững bí mật. Vì không khai thác được thông tin, không "bẻ" được ông, nên địch đày ông ra nhà tù khổ sai tại Côn Đảo.
Tất cả những điều đó tạo nên một con người mà hôm nay thế hệ trẻ được giao lưu và lắng nghe trong chương trình giao lưu trực tuyến "Những câu chuyện thời hoa lửa" do T.Ư Đoàn chỉ đạo, Báo Thanh Niên thực hiện, không chỉ để tri ân, mà để học hỏi, để cảm nhận sức mạnh của niềm tin và lòng trung kiên.
Ông kể, khoảng năm 1960, gia đình ông từ Quảng Nam lên Đắk Lắk định cư. Vì gia đình ông thuộc thành phần cộng sản nên chế độ Ngô Đình Diệm lúc bấy giờ đã đưa hết lên vùng "rừng sâu nước độc".
Nhưng địch vẫn không để yên, cứ càn quét và đốt sạch nhà cửa. Không có lương thực thực phẩm để nuôi gia đình, ba mẹ ông phải đi làm đồn điền cao su ở cây số 48, QL21. Ở đó là vùng tranh chấp, ban ngày địch chiếm, ban đêm quân ta vào hoạt động.
Ông chứng kiến cảnh quê hương, đất nước, làng xã bị kẻ thù xâm lược, tàn phá khắp nơi. Ở ngoài quê (Bình Sa, Thăng Bình; nay là xã Thăng Trường, TP.Đà Nẵng), bà nội, 2 đứa cháu mới sinh và người thân của ông bị bom địch không tìm được xác; ở Đắk Lắk thì nhà cửa bị đốt sạch.
Kể đến đây, giọng ông mạnh mẽ, đầy quyết tâm như lòng căm phẫn trỗi dậy ở cậu bé mới 14, 15 tuổi ngày nào trước tội ác của giặc đang tàn phá quê hương, đất nước. Ông nói: "Ngày đó dù tôi còn nhỏ nhưng nhìn thấy cảnh tàn ác nên lòng căm thù giặc cao độ, chỉ thấy cách mạng và giải phóng là con đường đi đúng, nên tôi tham gia cách mạng từ những việc nhỏ đến lớn mà cấp trên giao".
Nhiệm vụ đầu tiên mà cậu bé ngày đó được giao là nắm tình hình địch trên tuyến đường QL21 từ Buôn Ma Thuột đến Nha Trang, cũng như tình hình ở các đồn điền. Ở thời điểm đó, ông chưa hề được hướng dẫn, hay tập huấn gì, nhưng giao việc thì ông làm và làm hết sức mình.
Mỗi đêm ông phải đếm các đoàn xe của địch vận chuyển qua tuyến đường, rồi phân loại từng xe. Ông cho biết lúc đó còn nhỏ, giao nhiệm vụ như vậy cũng thấy trách nhiệm nặng nề. Vì chỉ cần nháy con mắt là có thể mất mấy xe đi qua, nên cứ căng mắt ra đếm. Đến nỗi sau này con mắt ông bị tật cứ nháy liên tục.
Sau khi nắm được tình hình của địch, ông tập hợp, viết báo cáo rồi mang ra hộp thư bí mật trong rừng, đợi cán bộ của ta vào nhận. Cứ thế, ngày qua ngày, đôi chân thoăn thoắt của cậu bé cứ luồn lách qua từng đội phục kích của địch để đưa được tin tức đến cho quân ta.
Nhưng sao tránh được những lần suýt mất mạng. Ông kể: "Trong rừng sâu nước độc, thú dữ rất nhiều, nhất là hổ nên vô cùng nguy hiểm. Nhưng nguy hiểm hơn vẫn là địch phục kích. Có lần trên đường đi đưa thông tin ra ngoài, địch thấy tôi nên lên đạn chuẩn bị bắn; nghe tiếng lên đạn biết lính phục kích, tôi liền rẽ hướng để bọn họ nghĩ mình đi xem rẫy".
Hỏi ông: "Lúc đó mới 15, 16 tuổi, ông có sợ không?", ông nói: "Cũng sợ chứ. Nhưng nhiệm vụ được giao thì phải thực hiện và bằng mọi cách phải hoàn thành".
Vị trung tướng nhớ lại: "Lúc đó tôi còn nhận nhiệm vụ làm sao trong thời gian rất ngắn phải xây dựng được lực lượng của mình thật nhiều trong vùng địch; phải xây dựng được mỗi thôn, ấp có một cơ sở bí mật để làm nòng cốt cho công tác nắm tình hình. Với trọng trách đó nên tôi rất cố gắng. Lúc đó nhận nhiệm vụ và cứ thế mà làm, chứ không hề được chỉ dạy".
Vượt lên trên tất cả, nhờ sự mưu trí và bản lĩnh đã giúp ông hoàn thành nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng tàn khốc của chiến tranh.



