Cựu chiến binh

LÊN ĐƯỜNG VÌ MỘT MONG MỎI LỚN LAO CỦA BÁC HỒ

LÊN ĐƯỜNG VÌ MỘT MONG MỎI LỚN LAO CỦA BÁC HỒ

Tuyên Quang11/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊN ĐƯỜNG VÌ MỘT MONG MỎI LỚN LAO CỦA BÁC HỒ

Năm 1968, khi đất nước vẫn chìm trong khói lửa chiến tranh, có một thế hệ thanh niên đã đứng trước những lựa chọn lớn nhất của cuộc đời. Họ có thể tiếp tục học tập, viết tiếp những ước mơ riêng của tuổi trẻ, hoặc gác lại tất cả để lên đường chiến đấu.

Ông Ma Xuân Vạn thuộc thế hệ những người thanh niên năm ấy.

Khi tuổi đời còn trẻ, trước mắt vẫn còn cả một chặng đường học tập và tương lai đang rộng mở, ông cùng biết bao thanh niên trong thế hệ mình đã quyết định gác bút nghiên, khoác ba lô lên đường.

Nhưng nếu chỉ nói rằng họ lên đường vì lòng yêu nước thì có lẽ vẫn chưa đủ.

Trong sâu thẳm suy nghĩ của thế hệ ông Vạn khi ấy còn có một lý do lớn lao hơn: thực hiện điều mong mỏi của Bác Hồ khi Người còn sống.

Bác mong một ngày đất nước được hòa bình.

Bác mong non sông được thu về một mối.

Bác mong nhân dân hai miền Nam – Bắc được sống trong một đất nước thống nhất, không còn cảnh chia cắt, không còn tiếng bom đạn, không còn những người mẹ phải tiễn con ra trận rồi mỏi mòn chờ đợi.

Và với thế hệ ông Vạn, đó không chỉ là một mong mỏi của vị lãnh tụ kính yêu.

Đó là một lời nhắn gửi thiêng liêng đối với cả một thế hệ.

Họ hiểu rằng, để có được ngày đất nước hòa bình, sẽ có những người phải đi trước.

Để có ngày non sông thống nhất, sẽ có những người phải cầm súng.

Để Bác Hồ có thể nhìn thấy ngày Bắc – Nam sum họp một nhà, biết bao người trẻ phải chấp nhận rời xa mái trường, gia đình và những ước mơ riêng của mình.

Vì thế, năm 1968, ông Vạn lên đường.

Không phải vì ông không có những ước mơ của tuổi trẻ.

Không phải vì ông không muốn tiếp tục học tập.

Mà bởi trong hoàn cảnh đất nước lúc ấy, ông hiểu rằng có những điều lớn lao hơn tương lai của riêng mình.

Đó là tương lai của Tổ quốc.

Trên con đường hành quân, những người lính trẻ mang theo bên mình không chỉ có ba lô, súng đạn và những vật dụng giản đơn. Họ mang theo cả niềm tin rằng một ngày nào đó chiến tranh sẽ kết thúc, đất nước sẽ thống nhất và nhân dân sẽ được sống trong hòa bình.

Có thể họ chưa biết ngày ấy sẽ là bao giờ.

Có thể họ cũng không biết mình có trở về hay không.

Nhưng họ vẫn đi.

Bởi trong tâm thức của thế hệ ấy, một mong muốn luôn hiện hữu: phải góp sức mình để thực hiện điều Bác Hồ hằng mong mỏi.

Đó cũng là lý do khiến những chàng trai tuổi đôi mươi có thể bước qua nỗi nhớ gia đình, vượt qua gian khổ, hiểm nguy của chiến trường.

Họ chiến đấu không chỉ cho một trận đánh.

Họ chiến đấu cho ngày mai.

Chiến đấu để những đứa trẻ sau này được lớn lên trong hòa bình.

Chiến đấu để những người mẹ không còn phải tiễn con ra trận.

Chiến đấu để hai tiếng “thống nhất” không còn chỉ là một ước vọng, mà trở thành hiện thực trên mảnh đất Việt Nam.

Và hơn hết, trong trái tim họ có một mong muốn rất đỗi giản dị: giá như Bác Hồ còn sống để được nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn hòa bình, non sông liền một dải và nhân dân được sống trong bình yên.

Những người lính năm ấy không biết mình sẽ phải đi qua bao nhiêu năm chiến tranh. Họ chỉ biết rằng mình đang đi về phía trước.

Có người trở về.

Có người nằm lại mãi mãi nơi chiến trường.

Có người mang theo thương tích suốt cuộc đời.

Nhưng tất cả đều đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào hành trình đưa đất nước đi đến ngày hòa bình, thống nhất.

Ông Ma Xuân Vạn may mắn trở về và tiếp tục con đường quân ngũ. Từ một người lính, ông từng bước trưởng thành, được học tập, đào tạo qua nhiều trường quân đội, đảm nhiệm các cương vị công tác khác nhau.

Nhưng có lẽ, dù sau này đứng ở cương vị nào, những năm tháng đầu tiên của cuộc đời quân ngũ vẫn luôn là ký ức không thể phai mờ.

Đó là những năm tháng mà một người thanh niên đã gác bút nghiên để cầm súng.

Một quyết định tưởng như rất giản dị, nhưng phía sau là cả một tình yêu lớn lao dành cho quê hương, đất nước và một niềm tin son sắt vào ngày mai.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, non sông đã thu về một mối, thế hệ trẻ được học tập dưới mái trường, được tự do lựa chọn nghề nghiệp, được sống và theo đuổi những ước mơ riêng, nhìn lại câu chuyện của ông Vạn và thế hệ mình mới càng thấm thía giá trị của hai chữ “hòa bình”.

Bởi hòa bình không tự nhiên mà có.

Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là tuổi trẻ của biết bao thế hệ đã gửi lại chiến trường.

Và đằng sau quyết định lên đường của những người lính năm 1968 là một niềm tin rất đẹp: nếu mình góp một phần nhỏ bé, biết đâu ngày đất nước hòa bình, Bác Hồ sẽ được nhìn thấy nhân dân sống trong hạnh phúc, Bắc – Nam sum họp một nhà.

Bác đã không thể sống đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.

Nhưng những người thanh niên năm ấy đã không phụ lòng mong mỏi của Người.

Họ đã đi.

Họ đã chiến đấu.

Họ đã hy sinh và cống hiến.

Và hôm nay, câu chuyện của họ vẫn còn được kể lại cho thế hệ trẻ như một lời nhắc nhở:

Hãy biết trân trọng hòa bình, bởi để có được những ngày tháng bình yên hôm nay, đã có cả một thế hệ gác lại tuổi xuân, gác lại bút nghiên và đi về phía chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn