Anh hùng Lao động

LỆNH DI CHUYỂN TRONG ĐÊM

Bắc Ninh17/06/2026PHẠM CÔNG ĐỊNH3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, mưa phùn lất phất phủ lên cánh rừng miền Đông một màn sương mỏng. Trong căn hầm chỉ huy được ngụy trang kín đáo dưới những tán cây già, ánh đèn dầu leo lét hắt lên tấm bản đồ trải rộng trên chiếc bàn gỗ ghép tạm. Chính trị viên Hòa bước vào, giọng khẩn trương: Có lệnh của cấp trên. Toàn tiểu đoàn chuẩn bị di chuyển căn cứ trước khi trời sáng. Mọi người lập tức im lặng. Ai cũng hiểu ý nghĩa của mệnh lệnh ấy. Sau nhiều ngày trinh sát, quân địch đã phát hiện dấu vết hoạt động của đơn vị. Nếu ở lại, cả căn cứ có thể trở thành mục tiêu của pháo binh và các cuộc càn quét quy mô lớn. Tiểu đoàn trưởng Bình nhìn đồng hồ: Ba giờ nữa phải hoàn tất việc cơ động. Không để lại bất cứ dấu vết nào. Lệnh được truyền xuống từng đại đội. Những chiến sĩ đang tranh thủ nghỉ ngơi lập tức khoác ba lô, kiểm tra súng đạn, thu dọn tài liệu. Tổ quân y đóng gói thuốc men. Đội thông tin tháo dỡ máy vô tuyến. Bếp Hoàng Cầm được lấp kín bằng đất rừng. Đó không phải lần đầu họ di chuyển căn cứ. Trong những năm kháng chiến, việc thay đổi vị trí đóng quân là một phần không thể thiếu của nghệ thuật tác chiến. Căn cứ hôm nay có thể là nơi an toàn, nhưng ngày mai đã nằm trong tầm truy quét của địch. Vì thế, bộ đội phải luôn sẵn sàng cơ động, bí mật và linh hoạt. Đêm xuống càng sâu. Dưới ánh trăng mờ, từng tổ chiến sĩ lặng lẽ nối đuôi nhau trên con đường mòn xuyên rừng. Không tiếng nói cười, không ánh lửa. Chỉ có tiếng bước chân hòa vào tiếng côn trùng. Chiến sĩ trẻ tên Thành ghé sát người đồng đội đi bên cạnh: Anh Lâm này, mình đi bao xa nữa? Lâm cười nhỏ: Bộ đội mà em. Lệnh đến đâu, chân đi đến đó. Đoàn quân vượt qua những con suối lạnh buốt. Có đoạn nước dâng đến ngang thắt lưng. Mọi người chuyền tay nhau từng thùng đạn, từng máy thông tin để tránh bị cuốn trôi. Gần sáng, cả đơn vị đến khu vực tập kết mới. Đó là một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi những dãy đồi thấp. Trinh sát đã khảo sát kỹ từ nhiều ngày trước. Vị trí này kín đáo, thuận lợi cho việc quan sát và sẵn sàng cơ động khi cần thiết. Không ai được nghỉ ngơi lâu. Ngay khi đặt ba lô xuống đất, các tổ lại bắt tay vào công việc quen thuộc: đào hầm trú ẩn, dựng lán, ngụy trang kho tàng, bố trí trận địa cảnh giới. Chỉ sau vài giờ, giữa cánh rừng tưởng như hoang vắng đã hình thành một căn cứ mới. Những cuộc di chuyển như thế diễn ra nhiều lần. Có lần, đơn vị phải rời căn cứ giữa lúc mưa rừng xối xả. Đất đỏ bám chặt vào đôi dép cao su. Cán bộ, chiến sĩ thay nhau cáng thương binh vượt dốc. Có lần, cả tiểu đoàn hành quân suốt hai đêm liền để tránh các cuộc đổ quân bằng trực thăng của đối phương. Lại có lần, sau khi vừa ổn định nơi đóng quân chưa đầy một tuần, đơn vị nhận lệnh tiếp tục cơ động đến địa bàn khác nhằm chuẩn bị cho một chiến dịch lớn. Những đợt chuyển căn cứ ấy vô cùng gian khổ. Lương thực thiếu thốn. Muỗi vắt bủa vây. Đường hành quân hiểm trở. Nhưng chưa bao giờ tinh thần người lính suy giảm. Bởi họ hiểu rằng sự cơ động linh hoạt chính là một trong những yếu tố tạo nên sức mạnh của quân đội ta trong chiến tranh nhân dân. Địch có thể mạnh về vũ khí, phương tiện hiện đại, nhưng không dễ dàng nắm bắt được hướng đi, nơi đóng quân hay ý định tác chiến của bộ đội. Một đêm khác. Tiểu đoàn vừa hoàn tất việc dựng lán thì tổ trinh sát trở về báo cáo: Phát hiện địch đang tiến hành càn quét cách đây khoảng mười cây số. Không chần chừ, mệnh lệnh lại được ban ra: Chuẩn bị di chuyển! Không ai than phiền. Những chiếc võng được cuốn gọn. Những chiếc tăng được xếp vào ba lô. Bếp dã chiến được xóa dấu vết. Chỉ trong thời gian ngắn, cả khu căn cứ lại trở nên vắng lặng như chưa từng có người đặt chân tới. Trước giờ xuất phát, Chính trị viên Hòa nhìn anh em rồi nói: Chúng ta có thể thiếu thốn nhiều thứ, nhưng không bao giờ được mất ý chí. Mỗi bước hành quân hôm nay là để giữ gìn lực lượng, chuẩn bị cho những trận đánh ngày mai. Những lời ấy tiếp thêm sức mạnh cho tất cả. Đoàn quân lại lên đường. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bóng những người lính khuất dần dưới tán rừng, mang theo niềm tin vào ngày chiến thắng. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những cựu chiến binh gặp lại nhau vẫn nhớ như in những đêm chuyển căn cứ ấy. Họ nhớ tiếng còi tập hợp giữa màn đêm. Nhớ những bước chân lặng lẽ trên đường hành quân. Nhớ những hầm trú ẩn vừa đào xong đã phải bỏ lại. Nhớ tình đồng đội khi cùng gùi gạo, cáng thương binh, san sẻ từng ngụm nước giữa rừng sâu. Những căn cứ cũ có thể không còn dấu tích. Những con đường hành quân có thể đã đổi thay. Nhưng ký ức về những đợt di chuyển trong đêm vẫn sống mãi trong lòng người lính. Đó là biểu tượng của ý chí bền bỉ, của tinh thần chấp hành mệnh lệnh, của khả năng thích nghi trước mọi hoàn cảnh khó khăn. Chính từ những cuộc hành quân âm thầm ấy, lực lượng của quân ta được bảo toàn, thế trận được củng cố và những chiến dịch lớn được chuẩn bị chu đáo. Lệnh di chuyển trong đêm không chỉ là một mệnh lệnh quân sự. Đó còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của người chiến sĩ đối với Tổ quốc. Dù phía trước là núi cao, rừng thẳm hay mưa bom bão đạn, họ vẫn lặng lẽ bước đi, mang theo niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Và trong bóng tối của những đêm hành quân năm ấy, đã tỏa sáng một phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ: kiên cường, kỷ luật, đoàn kết và luôn sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỆNH DI CHUYỂN TRONG ĐÊM | Câu chuyện thời hoa lửa