Lệnh xuất kích lúc nửa đêm
Tôi nghe câu chuyện này từ một cựu chiến binh quê Nghệ An, người từng có những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn. Ông bảo rằng trong chiến tranh, có những mệnh lệnh đến vào lúc mọi người vừa chìm vào giấc ngủ. Không ai có nhiều thời gian để suy nghĩ. Chỉ có tiếng gọi tập hợp và những bước chân vội vã trong đêm.

Tôi nghe câu chuyện này từ một cựu chiến binh quê Nghệ An, người từng có những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn. Ông bảo rằng trong chiến tranh, có những mệnh lệnh đến vào lúc mọi người vừa chìm vào giấc ngủ. Không ai có nhiều thời gian để suy nghĩ. Chỉ có tiếng gọi tập hợp và những bước chân vội vã trong đêm.
Câu chuyện xảy ra vào một đêm mùa mưa.
Đơn vị vừa hoàn thành một chặng hành quân dài. Mọi người mắc võng dưới tán rừng, tranh thủ ngủ. Quần áo còn ẩm, giày dép đặt bên cạnh, ba lô gối dưới đầu.
Khoảng nửa đêm, tiếng người trực ban vang lên:
“Dậy! Chuẩn bị nhận nhiệm vụ!”
Những người lính lập tức tỉnh giấc.
Không ai hỏi quá nhiều.
Đèn pin được bật lên rồi che kín. Ba lô được kiểm tra nhanh. Người buộc lại dây giày, người kiểm tra giấy tờ, người lấy thêm nước.
Tiểu đội trưởng Trần Văn Hậu bước tới:
“Chuẩn bị gọn. Mười phút nữa tập trung.”
Mười phút nghe rất ngắn.
Nhưng những người lính đã quen với những giờ phút như thế.
Anh Dinh kiểm tra lại chiếc ba lô. Một bộ quần áo, bi đông nước, ít lương khô và vài vật dụng cá nhân.
Trước khi đứng lên, anh chợt lấy lá thư mẹ gửi ra nhìn một lần.
Góc thư đã cháy sém từ một trận bom trước đó.
Anh cẩn thận cất lại vào túi áo.
Bên cạnh, Hòa hỏi:
“Xong chưa?”
“Xong.”
“Đi thôi.”
Hai người khoác ba lô.
Đội hình nhanh chóng tập trung trong một khoảng rừng nhỏ.
Mưa đã ngớt, nhưng lá cây vẫn nhỏ nước. Bóng đêm phủ kín mọi lối đi.
Cán bộ chỉ huy phổ biến nhiệm vụ ngắn gọn.
Không có những lời dài.
Chỉ có hướng đi, thời gian và yêu cầu giữ đội hình.
Cụ kể:
“Lúc ấy chúng tôi chỉ biết phía trước có nhiệm vụ. Còn cụ thể khó khăn thế nào thì đi rồi mới biết.”
Tiếng đồng hồ được kiểm tra.
Gần một giờ sáng.
Lệnh xuất phát được truyền xuống:
“Đi!”
Đội hình bắt đầu di chuyển.
Những đôi dép cao su bước lên lớp đất ướt. Ba lô nặng trên vai. Rừng đêm chỉ còn tiếng bước chân và tiếng côn trùng.
Không ai bật đèn.
Người phía trước đi đâu, người phía sau bám theo đó.
Đến một đoạn dốc, Hòa quay lại nói nhỏ:
“Cẩn thận, trơn.”
Dinh đáp:
“Biết rồi.”
Hai người tiếp tục bước.
Khoảng một giờ sau, đoàn người đến một đoạn đường vừa bị đánh phá. Mặt đường lổn nhổn đất đá, cây đổ chắn ngang.
Đơn vị phải dừng lại.
Một nhóm được giao mở đường.
Những người khác tìm vị trí an toàn để chờ.
Cụ Dinh kể:
“Lệnh xuất kích lúc nửa đêm không có nghĩa là chỉ hành quân. Có khi vừa đi vừa làm nhiệm vụ.”
Gần sáng, đoạn đường mới tạm thông.
Đội hình lại tiếp tục.
Khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện sau những ngọn cây, mọi người mới nhìn thấy rõ khuôn mặt nhau. Ai cũng lấm đất, quần áo ướt sũng.
Hòa nhìn Dinh rồi cười:
“Đêm nay ông ngủ được mấy tiếng?”
Dinh đáp:
“Chắc được một tiếng.”
Hòa cười:
“Thế là nhiều.”
Cả hai lại bước tiếp.
Nhiều năm sau, cụ Dinh nói rằng điều khiến ông nhớ nhất về những lần xuất quân lúc nửa đêm không phải sự vất vả.
Mà là cảm giác cả đơn vị cùng thức dậy, cùng khoác ba lô và cùng bước vào bóng tối mà không ai bỏ lại phía sau.
Tôi hỏi:
“Lúc nhận lệnh, cụ có lo không?”
Cụ gật đầu:
“Có chứ. Người lính cũng là con người. Nhưng có đồng đội bên cạnh thì mình vững hơn.”
Là người sưu tầm lịch sử, tôi nhận ra rằng những mệnh lệnh ngắn ngủi trong đêm đã mở ra biết bao chặng đường của tuổi trẻ. Một tiếng gọi tập hợp có thể khiến người lính rời khỏi giấc ngủ, khoác ba lô và bước vào một ngày mới mà chưa biết phía trước sẽ ra sao.
Lệnh xuất kích lúc nửa đêm vì thế không chỉ là câu chuyện về một lần lên đường. Đó là ký ức về tinh thần sẵn sàng của những người lính – khi nhiệm vụ đến, họ không hỏi mình còn mệt không, mà chỉ kiểm tra lại ba lô, nắm chắc tay đồng đội và bước đi.
Trong bóng tối của những năm tháng chiến tranh, những bước chân âm thầm ấy đã nối tiếp nhau thành một hành trình dài hướng về ngày hòa bình.

