Khác

Lịch sử dân tộc

Có những con người đã gửi trọn tuổi trẻ của mình vào lịch sử dân tộc

Quảng Trị27/02/2026Hoàng Gia Hưng (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã gửi trọn tuổi trẻ của mình vào lịch sử dân tộc. Có những năm tháng thanh xuân đã cháy lên giữa khói lửa chiến tranh để đổi lấy bình yên cho hôm nay. Những câu chuyện của họ không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là trang sử sống, là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm trái tim các thế hệ sau. Ông Trần Quang Nhung một người sống trong thôn La Hà Tây xã Nam Gianh là một người lính như thế. Mỗi buổi chiều, ông thường ngồi bên hiên nhà, lặng lẽ châm điếu thuốc, ánh mắt dõi về khoảng không xa thẳm. Trong ánh hoàng hôn chạng vạng, dáng ông nhỏ bé nhưng cứng cỏi, như mang trong mình cả một thời trận mạc chưa bao giờ ngủ yên. Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin giản dị: đất nước phải được yên bình, quê hương phải được tự do.

Ngày lên đường, ba lô nhẹ tênh nhưng trái tim thì nặng trĩu yêu thương. Chiến trường Tây Nam Campuchia đón ông bằng những cánh rừng rậm rạp, đất đỏ quện bùn, và những đêm dài vang vọng tiếng súng. Ông kể, có những ngày hành quân liên miên, chân phồng rộp, người rã rời, nhưng chỉ cần nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay giữa căn cứ, mọi mệt mỏi như tan biến. “Hồi đó, tụi ông trẻ lắm, sợ chứ, nhưng yêu nước thì lớn hơn nỗi sợ,” ông nói, giọng trầm lại. Trận đánh đầu tiên diễn ra bất ngờ, khi đơn vị ông đang làm nhiệm vụ trinh sát. Tiếng súng nổ dồn dập, đất đá tung lên mù mịt. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, ông chứng kiến người đồng đội thân thiết nhất ngã xuống, đôi mắt còn mở, hướng về phía trước. Máu thấm đỏ nền đất, hòa vào mùi khét của thuốc súng, khắc sâu vào ký ức người lính trẻ một nỗi đau không thể gọi thành lời. Mất mát ấy khiến trái tim ông nhói buốt, nhưng cũng tôi luyện ý chí để ông và đồng đội càng thêm gan góc, quyết không lùi bước.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày triền miên giữa ranh giới sống – chết. Đơn vị ông liên tục đối mặt với các trận càn, những cuộc pháo kích bất ngờ. Có lần, khi đang trú quân, pháo địch trút xuống dữ dội. Ông bị thương nặng ở vai, mảnh đạn cắm sâu, máu ướt đẫm áo. Trong cơn đau thấu xương, ông vẫn nghe rõ tiếng đồng đội gọi tên mình, giọng run run giữa tiếng nổ rung trời. Người quân y khi ấy không đủ thuốc men, chỉ có đôi tay vững vàng và lòng quyết tâm cứu người. Từng mảnh đạn được gắp ra trong ánh đèn leo lét của hầm dã chiến. Ông nghiến răng chịu đựng, còn đồng đội thì thay nhau giữ chặt, lau mồ hôi, động viên từng câu. Họ cáng ông vượt rừng, băng suối, nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Ông bảo, trong bom đạn, tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bất cứ điều gì. “Sống chết có nhau, lúc đó chẳng ai nghĩ cho riêng mình.”

Chiến tranh qua đi, ông trở về đời thường với những vết sẹo hằn sâu trên cơ thể. Mỗi khi trời trở gió, vết thương cũ lại âm ỉ đau, nhắc ông nhớ về những ngày hoa lửa đã xa. Nhưng chưa bao giờ ông than vãn. Ông luôn mỉm cười hiền hậu và nói rằng, những vết sẹo ấy là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc. Những câu chuyện của ông khép lại trong sự lặng im kính cẩn của người nghe. Và trong im lặng ấy, em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi xuân của biết bao con người bình dị. Đó là di sản vô giá mà thế hệ trẻ chúng em phải trân trọng, gìn giữ và tiếp nối bằng cách sống tốt hơn, trách nhiệm hơn, để xứng đáng với những hi sinh thầm lặng của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn