Lịch sử dân tộc việt nam
Lịch sử dân tộc việt nam là bản trường ca bất diệt được viết bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ cha ông . Trong những bản trường ca ấy có những chương rực rỡ mà biết bao năm tháng hào hùng đánh đổi biết bao nhiêu xương máu của dân tộc chúng ta .
Lịch sử dân tộc việt nam là bản trường ca bất diệt được viết bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ cha ông . Trong những bản trường ca ấy có những chương rực rỡ mà biết bao năm tháng hào hùng đánh đổi biết bao nhiêu xương máu của dân tộc chúng ta . Hỡi các anh hùng dân tộc các anh đã phải trải qua biết bao nhiêu đau thương và nỗi lòng của người cha , người mẹ mất đi những đứa con mà mình đã sinh thành . Nỗi đau cũng phần nào vơi đi bởi những người con đó đã một lòng vì nước vì dân cũng là niềm tự hào của cả một dân tộc . Vì vậy bây giờ chúng ta mới biết đến “ Câu chuyện thời hoa lửa . Đó là thời đại của niềm tin và lý tưởng của những con người đã dâng hiến cả tuổi Xuân cho độc lập - tự do của dân tộc . Họ đi qua chiến tranh với những đôi chân Trần trải dài khắp đất trời của tổ quốc nhưng trái tim của họ vẫn vậy vẫn kiên trung , bất diệt tiến về phía trước dành lại hòa bình cho tổ quốc. Nạn đói năm 1945 cơn ác mộng trong ký ước người việt nam hơn 2.000.000 người chết đói đời sống nhân dân lầm than bắt nhân dân nhổ lúa trồng đay phục vụ nhu cầu sản xuất quân trang , quân phục mua gom thóc gạo với giá rẻ mạt phục vụ quân đội nhật . Năm 1945 bắt đầu bằng nạn đói khủng khiếp nhất lịch sử nạn đói kéo dài từ tháng 3/1944 đến tháng 8/1945 do phát xít Nhật gây ra đã cướp đi sinh mạng hàng triệu người dân việt nam chủ yếu ở các tỉnh phía Bắc . Nạn đói năm 1945 để lại biết bao nhiêu nỗi ám ảnh của một thế hệ và những câu chuyện chưa kể như “ bà cụ và nắm gạo cuối cùng - một câu chuyện giữa năm 1945” . Ở một làng quê nhỏ thuộc tỉnh nam định có một cụ bà 70 tuổi sống cùng đứa cháu trai 6 tuổi . Con trai bà - một du kích - đã hy sinh 1 năm trước chỉ còn 2 bà cháu lủi thủi trong một túp lều tranh nghèo nàn . Suốt nhiều tuần không có một hạt cơm nào trong nhà bà chỉ còn một nhúm gạo nhỏ cất dưới đáy chum để dành cho lúc “ tuyệt lương”bà thắp hương rồi nấu cháo loãng…. Nhưng chỉ múc ra cho đứa cháu ăn . Còn bà … vẫn nhịn . Đêm đó thằng bé thiếp đi sau bát cháo loãng . Bà lặng lẽ ngồi nhìn cháu ngủ … đôi mắt trũng sâu gò má hóp lại. Không một tiếng kêu than . Không một lời trách móc . Chỉ có tình thương của một người bà dành cho đứa cháu mồ côi . Sáng hôm sau người ta phát hiện bà đã gục bên đứa cháu cánh tay vẫn vòng ôm thân thể gầy còm kia đôi mắt đã nhắm nhưng khuôn mặt .. bình yên đến lạ . Câu chuyện bà cụ và nắm gạo cuối cùng được nhiều nhân chứng kể lại trong hồi ký và tư liệu về nạn đói Ất dậu 1945 . Đó là biểu tượng của sự hy sinh, yêu thương và sức chịu đựng phi thường của người việt . Trong những ngày chúng ta sống no đủ hôm nay . Hãy nhớ về những người như bà - đã chết để con cháu mình được sống . Thời gian lặng lẽ trôi qua những nhân chứng của thời hoa lửa những người đã từng đi qua mưa bom bão đạn nay mái tóc đã bạc bước chân đã chậm . Trên khắp đất nước có hơn 9,2 tr người có công và thân nhân của họ . Một Kho tàng ký ức vô giá của dân tộc nơi mỗi nếp nhăn mỗi ánh mắt , mỗi giọng nói đều chứa một trang sử sống động . Thời hoa lửa - nơi những người trẻ tuổi dám đánh đổi tuổi xuân, dám ra đi không hẹn ngày trở lại. Họ không chỉ chiến đấu để giành độc lập, mà còn để thế hệ mai sau được mỉm cười trong bình yên. Mỗi trang ký ức thời hoa lửa là một nén tâm nhang tưởng niệm. Chúng ta sống hôm nay là vì họ đã ngã xuống ngày hôm qua. Không ai sinh ra để làm anh hùng, nhưng thời hoa lửa đã khiến cả một thế hệ trở thành bất tử. Họ để lại cho chúng ta một đất nước, và cả một niềm tự hào.Lửa chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh vẫn cháy mãi trong tim những người biết ơn. Xin đừng quên, những câu chuyện thời hoa lửa



