Bài viết

Lịch sự được viết bằng máu

Có một triết lý mà tôi rất tâm đắc rằng: "lịch sự được viết bằng máu nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại”.

Quảng Trị24/01/2026Phạm Nguyễn Yến Nhi. (Lớp 8A - Trường THCS Quảng Hòa – Xã Nam Gianh – Tỉnh Quảng Trị.)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một triết lý mà tôi rất tâm đắc rằng: "lịch sự được viết bằng máu nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại”. Việt Nam - một đất nước với hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước là một chứng minh sống động cho triết lý ấy. Những cuộc chiến đấu chống giặc nhoại xâm, những cuộc khởi nghĩa oanh liệt đã khắc sâu vào tiềm thức mỗi người dân yêu nước. Lịch sử ấy không chỉ được ghi chép trong sách sử, mà còn được tái hiện, được kể lại qua những người lính già đã chiến đấu ngày đêm để ta có được hòa bình ngày hôm nay. Và một trong số đó là ông Quán - một người đã từng có hàng nghìn năm chinh chiến ở Quảng Trị, ác liệt nhất có lẽ phải kể đến trận đánh tại thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Ông họ và tên đầy đủ là Nguyễn Thị Quán, sinh ra và lớn lên tại vùng đất Quảng Trị - vùng đất lửa kiên trung và giàu bản sắc. Ông sinh năm 1948 và hiện tại đang sinh sống tại xã Quảng Lộc, tỉnh Quảng Trị ngày nay. Vào năm 1966 ông bắt đầu nhập ngũ tại đơn vị cục II cục quân báo bộ chống tham mưu quân đội nhân dân Việt Nam. Ông đã từng tham gia nhiều cuộc chiến lớn nhỏ nhưng có lẽ ác liệt nhất là cuộc chiến tại thành Cổ Quảng Trị năm 1972.

Bằng những gì mà bản thân mình đã trải qua, ông Quán một lần nữa đã tái hiện lại trận đánh khóc liệt 81 ngày đêm tử chiến để giữ thành Cổ Quảng Trị năm 1972 qua những lời kể chân thật và hoài niệm của mình. Chắc hẳn ai cũng đã từng xem hoặc nghe qua về bộ phim "Mưa đỏ" - một bộ phim điện ảnh quân đội nhân dân Việt Nam về đề tài chiến tranh cách mạng với kịch bản từ tiểu thuyết cùng tên nhà văn Chu Lai. Bộ phim thực sự dựa trên cuộc chiến tại thành Cổ Quảng Trị, trận chiến ác liệt, đẫm máu đã mang đến cho bao khán giả phải rơi lệ vì vất vả, khổ cực của những người lính và cả sự khóc liệt của cuộc chiến tranh. Mặc dù ác liệt là đến thế, vất vả là đến thế nhưng theo lời ông kể nó chỉ dựng lại được một phần nhỏ sự khóc liệt, chỉ thể hiện được một phần mười sự vất vả cuả những người lính trong trận chiến dài để giữ thành Cổ .Còn có cả những ngày gió lạnh thấu xương những con người ấy vẫn chui trong cái hầm ngột ngạt ngâm mình trong nước, thiếu thốn đủ thứ nhưng họ vẫn kiên cường đi qua con sông Thạch Hãn, để giữ từng tấc đất, giữ từng lá cờ trên thành Cổ. Mỗi bước chân đi là một lần nghe thấy tiếng bom rơi đạn nổ mịt mù cả một vùng trời. Ông kể đến đây mà nước mắt cứ rưng rưng, nhớ lại những tháng ngày đau khổ ấy, nhớ lại những người bạn của mình đã không may ngã xuống tại chiến trường.

Người ta thường gọi Thành cổ Quảng Trị là "nghĩa trang không bia mộ". Dưới những thớ đất ,dưới từng tảng gạch vụn là máu xương của hàng vạn người lính tuổi 18, đôi mươi - những người trẻ chưa kịp sống trọn vẹn cuộc đời. Cứ mỗi đêm lại một tiểu đoàn đi vào con sông Thạch Hãn khoảng 450 người, chỉ sau một đêm lại chỉ còn vỏn vẹn khoảng 100 người là còn sống sót, địch ở từ xa dùng máy bay thả bom xuống nổ vang trời, sông Thạch Hãn máu nhuộm đỏ cả con sông. Ông còn nói rằng, có người lính trong trận cuối cùng bắn liên tiếp chín quả B40, một quả B41 để chặn bước tiến của địch, rồi ngất đi. Khi tỉnh lại phần thưởng duy nhất là một nắm nhỏ lương khô, gạo sấy. Một miếng bánh, trong hoàn cảnh "một mất một còn"đã trở thành minh chứng phi thường cho sức mạnh và ý chí của họ. Sức mạnh ấy đến từ đâu? Không chỉ là lý tưởng thống nhất non sông, mà còn là ký ức về quê nhà, bóng dáng mẹ già, lời thề với đồng đội và danh dự không thể đánh mất. Người lính chọn tiến lên, để bảo vệ đồng đội, bảo vệ quê hương, bảo vệ đất nước.

Khi nghe xong câu chuyện mà ông Quán kể, tôi cũng phần nào cảm nhận được một phần nỗi đau, sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ. Những con người ưu tú của dân tộc, với lòng yêu nước mãnh liệt đã bước vào chiến trường không phải vì danh vọng, không phảo vò bản thân mà vì tương lại của đất nước, vì hạnh phúc của nhân dân. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi sự nghiệp, gia đình còn đang đợi chờ. Đó là những hy sinh vô cùng to lớn mà không ai có thể đong đếm được. Chính vì vậy, mà mỗi chúng ta cần phải biết kính trọng và biết ơn những con người đã không ngại khổ ngại khó hy sinh vì độc lập của dân tộc, để cho chúng ta có được cơ hội để học tập trong hòa bình. Là một thế hệ trẻ -mầm non tươi lai của đất nước tôi hứa sẽ không bao giờ quên ơn các người chiến sĩ và sẽ luôn nỗ lực học tập, lao động để xứng đáng với những gì mà họ đã hy sinh, góp phần đất nước ngày càng giàu mạnh, phát triển, tôi mong rằng mọi người cũng đều có cùng suy nghĩ cùng tôi để cùng phát tiển đất nước này.

Lịch sử không cần chúng ta sống lại 81 ngày đêm khốc liệt đó. Nhưng lịch sử đòi hỏi chúng ta biết ơn, giữ lấy những giá và sống xứng đáng với những hy sinh ấy. Hãy luôn ghi nhớ rằng: "lịch sử của đất nước được viết lên bằng máu của ông cha ta, nếu chúng ta lãng quên qúa khứ thì tương lai sẽ viết lại bằng máu. Chiến tranh không đáng sợ, chỉ sợ người trẻ quên mất đất nước". Chúng ta đang sống giữa những ngày xanh tươi của tuổi trẻ nhưng đâu biết rằng để có được bầu trời hòa bình hôm nay, biết bao nhiêu người đã ở lại mãi tuổi hai mươi.//

--------------------------

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn