Khác

Lịch sử “sống” và lòng biết ơn

Thành cổ Quảng Trị năm 1972

Quảng Ngãi30/01/2026Đặng Lê Thảo My (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Lịch sử “sống” và lòng biết ơn

Từ lâu, lịch sử trong em chỉ là những dòng sự kiện khô khan trong sách vở. Nhưng một buổi chiều mưa, khi em trú dưới hiên nhà ông Bước – người cựu chiến binh sống lặng lẽ trong ngõ – em đã hiểu rằng lịch sử thật sự đang tồn tại trong những con người bình dị quanh mình.

Ông đã ngoài 80 tuổi, dáng vẻ hiền hậu, ít nói. Thế nhưng sau nụ cười móm mém ấy là cả một thời tuổi trẻ oanh liệt. Ông từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Khi kể lại, ông không nói về chiến công, mà nói về những điều rất đời thường: những đêm Trường Sơn mưa tầm tã, những cơn sốt rét hành hạ người lính, tiếng bước chân địch sát ngay bên tai, hay miếng lương khô chia nhau trước giờ chiến đấu. Giọng ông chậm rãi, đôi mắt mờ đục hướng vào màn mưa như đang nhìn thấy lại đồng đội đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.

Nghe ông kể, em cảm thấy mình thật nhỏ bé. Những vết sẹo, nếp nhăn trên cơ thể ông chính là những trang sử sống động mà không cuốn sách nào ghi lại hết. Em hiểu rằng truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” không chỉ là lời nhắc trong các buổi lễ, mà là sự biết ơn dành cho những người đã hy sinh để có hòa bình hôm nay.

Buổi chiều mưa năm ấy đã dạy em trân trọng quá khứ và nhắc nhở rằng thế hệ trẻ phải có trách nhiệm lưu giữ, tri ân và tiếp bước những giá trị mà cha anh đã đổi bằng máu và tuổi xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lịch sử “sống” và lòng biết ơn | Câu chuyện thời hoa lửa