Lịch sử viết bằng nước mắt người mẹ (1)
Agatha Christie từng nói: “Tình yêu của người mẹ dành cho con là thứ tình yêu không thể nhầm lẫn với bất cứ điều gì trên thế giới.” Quả thật, không có người mẹ nào không xót thương con. Nhưng trong dòng chảy khốc liệt của lịch sử, có những người mẹ đã nén nỗi đau tận cùng để tiễn con ra trận, đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng mình.
Bà Hoàng Thị Thạch là một người mẹ như thế. Bà mất chồng và ba người con trai trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Mỗi lần nhận giấy báo tử là một lần tim người mẹ nhỏ bé ấy như bị xé nát, nhưng bà vẫn đứng vững, tiếp tục tiễn những người con còn lại theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Người con cuối cùng – ông Nguyễn Văn Quốc – may mắn trở về, mang lại cho bà chút ánh sáng giữa cuộc đời đầy mất mát. Thế nhưng, khi đất nước lại bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, bà một lần nữa lặng lẽ tiễn con đi, không khóc than, chỉ giấu nước mắt vào đêm, vào những lá thư cũ.
Hình ảnh người mẹ tóc bạc, lưng còng, ánh mắt kiên định ấy đã khắc sâu trong ký ức người cháu nội – Thiếu tá Nguyễn Văn Bình. Noi gương gia đình, ông và anh em mình tiếp tục lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ở tuổi 17, dù mất anh, dù đau đớn tột cùng, ông vẫn không cho phép mình gục ngã, bởi ông hiểu: mình phải là chỗ dựa cho mẹ và bà, như bà từng là chỗ dựa cho cả gia đình giữa bão tố chiến tranh.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau thì còn đó. Nó hiện hữu trong ánh mắt những người mẹ mòn mỏi chờ tin con, trong tờ giấy báo tử lạnh lùng thay cho hình hài lành lặn ngày tiễn biệt. Chiến tranh, dù ai thắng, cũng chỉ để lại bóng tối và nước mắt. Bởi vậy, hòa bình hôm nay là cái giá của máu xương, của những con người đã sống một đời rực lửa giữa bom đạn.
Như lời một người chiến sĩ từng nói: “Hòa bình không dễ có, hãy cố gắng mà giữ.” Điều đó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta về trách nhiệm học tập, cống hiến, để xứng đáng với sự hi sinh của cha ông, như lời Bác Hồ căn dặn: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không… chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em.”
Lịch sử được viết bằng máu và nước mắt. Nếu lãng quên, sẽ phải trả giá bằng máu để viết lại. Vì thế, nhớ – biết ơn – và sống xứng đáng chính là cách tri ân sâu sắc nhất đối với những người mẹ anh hùng và những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.



