Liên đội tiểu học Phố Cò -Mẹ Suốt – Chuyến đò giữa mưa bom
Hình ảnh Mẹ Suốt với mái chèo giữa mưa bom đã trở thành biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ Việt Nam.
Bên dòng sông Nhật Lệ hiền hòa của tỉnh Quảng Bình, có một người mẹ bình dị mà cả đất nước luôn nhắc đến bằng tất cả lòng kính trọng. Đó là Mẹ Suốt – người phụ nữ đã dành những năm tháng tuổi già để chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt qua dòng sông giữa mưa bom bão đạn.
Trước khi chiến tranh xảy ra, cuộc sống của mẹ rất giản dị. Mỗi ngày, mẹ chèo đò đưa người dân qua sông, kiếm từng đồng tiền nhỏ để nuôi gia đình. Mái tóc mẹ đã điểm bạc, đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng lao động, nhưng trên khuôn mặt lúc nào cũng nở nụ cười hiền hậu.
Khi chiến tranh lan đến quê hương, cây cầu bị đánh phá, việc qua sông trở nên vô cùng nguy hiểm. Dòng Nhật Lệ không còn yên bình như trước. Máy bay gầm rú trên bầu trời, bom đạn liên tiếp trút xuống, mặt nước nhiều lúc dậy sóng bởi những tiếng nổ dữ dội.
Nhiều người lo lắng, không dám đưa đò nữa. Nhưng mẹ Suốt lại lặng lẽ bước xuống bến sông, đặt mái chèo lên vai rồi nói:
– Còn bộ đội cần qua sông thì mẹ còn chèo.
Từ đó, bất kể ngày hay đêm, bất kể mưa gió hay bom rơi, mẹ vẫn đều đặn chèo từng chuyến đò. Trên chiếc đò nhỏ có khi là những chiến sĩ trẻ tuổi, có khi là các thương binh cần đưa về tuyến sau, cũng có khi là những bao gạo, thùng thuốc và đạn dược tiếp tế cho tiền tuyến.
Mỗi lần nghe tiếng máy bay lao tới, mọi người trên thuyền đều lo lắng. Có người khuyên mẹ quay vào bờ để tránh nguy hiểm.
Mẹ chỉ mỉm cười:
– Nếu mình quay lại thì các chú bộ đội sẽ chậm nhiệm vụ. Cứ bình tĩnh, mẹ sẽ đưa mọi người sang bờ.
Lời nói ấy khiến ai nấy thêm vững lòng. Đôi bàn tay gầy guộc của mẹ vẫn chắc chắn giữ mái chèo. Chiếc đò nhỏ chòng chành giữa sóng nước nhưng vẫn kiên cường tiến về phía trước.
Có lần, bom rơi rất gần, nước sông bắn tung trắng xóa. Chiếc đò rung lên dữ dội. Một chiến sĩ trẻ hoảng hốt định đứng dậy.
Mẹ nhẹ nhàng bảo:
– Con ngồi xuống, giữ thăng bằng. Đừng sợ! Mình nhất định sẽ sang được bờ bên kia.
Nghe giọng nói bình tĩnh của mẹ, mọi người như được tiếp thêm sức mạnh. Ít phút sau, chiếc đò cũng cập bến an toàn. Những người lính nắm chặt tay mẹ, mắt đỏ hoe vì xúc động.
Một chiến sĩ nói:
– Mẹ không chỉ đưa chúng con qua sông, mà còn tiếp thêm cho chúng con niềm tin để chiến đấu.
Mẹ chỉ cười hiền:
– Các con mới là những người vất vả. Mẹ chỉ góp chút sức nhỏ cho đất nước thôi.
Suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ đã thực hiện hàng nghìn chuyến đò như thế. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng mẹ chưa bao giờ nghĩ đến bản thân. Trong trái tim người mẹ ấy chỉ có một mong muốn duy nhất: góp sức để đất nước sớm có ngày hòa bình.
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, người dân Quảng Bình vẫn kể cho con cháu nghe về người mẹ chèo đò năm xưa. Hình ảnh mái chèo của mẹ đã đi vào thơ ca, âm nhạc và trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, sự kiên cường và tình yêu nước.
Ngày nay, mỗi khi đứng bên dòng sông Nhật Lệ, nhiều người vẫn tưởng tượng bóng dáng một người mẹ tóc bạc đang lặng lẽ chèo con đò nhỏ giữa sóng nước. Dòng sông đã bình yên, không còn tiếng bom rơi, nhưng câu chuyện về Mẹ Suốt vẫn sống mãi trong lòng mỗi người dân Việt Nam.
Em rất xúc động khi biết về cuộc đời của Mẹ Suốt. Mẹ không cầm súng ra chiến trường nhưng lại góp phần quan trọng vào chiến thắng của dân tộc bằng chính lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng. Từ câu chuyện của mẹ, em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện bằng những việc làm lớn lao mà còn bằng sự tận tâm, trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng cống hiến vì mọi người.
Em tự hứa sẽ chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, biết yêu thương và giúp đỡ người khác. Em tin rằng, nếu mỗi người đều cố gắng làm những việc tốt mỗi ngày thì đó cũng là cách tiếp nối những giá trị đẹp mà Mẹ Suốt và biết bao người mẹ Việt Nam đã gìn giữ bằng cả cuộc đời mình.



