Liên đội trường Tiểu học Võ Thị Sáu (11)
NGỌN LỬA KIÊN TRUNG – ANH HÙNG ĐẶNG THỊ HIỆT
Họ và tên: Nguyễn Ngọc Thiên Ân
Ngày tháng năm sinh: 31/03/2015
Lớp 5E, trường Tiểu Học Võ Thị Sáu
Số điện thoại: 0397993658
Địa chỉ: ấp 1, xã Châu Thành, tỉnh Tây Ninh
Tên bài viết: NGỌN LỬA KIÊN TRUNG – ANH HÙNG ĐẶNG THỊ HIỆT
Nội dung:
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam không chỉ gắn với sự tảo tần, chịu thương chịu khó mà còn tỏa sáng bởi lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Trên mảnh đất Tây Ninh anh hùng, Đặng Thị Hiệt là một tấm gương tiêu biểu – một người phụ nữ bình dị nhưng đã sống và chiến đấu như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Bà sinh năm 1926 tại ấp Long Công, xã Bàu Đồn, huyện Gò Dầu, trong một gia đình nông dân nghèo. Cuộc sống vất vả từ thuở nhỏ đã sớm rèn luyện cho bà đức tính chịu đựng và ý chí mạnh mẽ. Lớn lên, bà lập gia đình và về sinh sống tại xã Đôn Thuận, huyện Trảng Bàng. Chính nơi đây, giữa những biến động dữ dội của đất nước, bà đã giác ngộ cách mạng và tham gia hoạt động từ năm 1947. Năm 1949, khi địch lập đồn bót ở Cầu Xe nhằm ngăn chặn con đường tiếp tế của ta về căn cứ Bời Lời, bà được giao nhiệm vụ làm quân báo cho Huyện đội Trảng Bàng. Với sự nhanh trí và gan dạ, bà đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần quan trọng vào hoạt động của cách mạng. Ngày 02/02/1955, bà vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam và trở thành Bí thư chi bộ ấp Cầu Xe – một dấu mốc khẳng định bản lĩnh và uy tín của người nữ chiến sĩ. Đầu năm 1959, bà được điều về hoạt động tại quê hương Long Công, tiếp tục vận động đồng bào tôn giáo đứng lên đấu tranh. Nhưng trong một lần bị cơ sở phản bội, bà bị địch bắt khi đang mang theo tài liệu mật. Trước tình thế nguy hiểm, bà đã nhanh trí xé nát tài liệu, nuốt vào miệng để bảo vệ bí mật cách mạng. Dù bị tra tấn dã man, bị dìm nước liên tục, bà vẫn kiên cường không khai báo. Sự gan dạ ấy khiến kẻ thù phải bất lực. Năm 1960, bà vượt ngục thành công trở về, dù sức khỏe suy kiệt, vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng. Có lần, bà đã vận động tới 700 người xuống Sài Gòn đấu tranh, tạo nên tiếng vang lớn. Năm 1961, bà được cử đi báo cáo điển hình tại Đồng Xoài – Sông Bé, nơi bà dõng dạc tố cáo tội ác của kẻ thù trước đông đảo đại biểu, khiến ai nấy đều xúc động và căm phẫn. Dù được đề nghị ra Bắc chữa bệnh, bà kiên quyết ở lại miền Nam, tiếp tục chiến đấu. Sự lựa chọn ấy càng cho thấy tấm lòng son sắt của bà với quê hương. Không chỉ là người làm công tác vận động quần chúng, bà còn trực tiếp chỉ huy chiến đấu. Năm 1963, với cương vị Phó Bí thư Chi bộ xã Đôn Thuận, bà phụ trách lực lượng du kích, chỉ huy nhiều trận đánh, tiêu diệt gần 100 tên địch, riêng bà trực tiếp tiêu diệt 12 tên, thu 20 khẩu súng. Đến năm 1965, bà trở thành Bí thư Chi bộ xã – một người lãnh đạo vừa bản lĩnh, vừa gần gũi với nhân dân. Đêm 26/3/1966, trong khi đang họp bàn kế hoạch chống lại âm mưu gom dân lập ấp chiến lược của địch, máy bay bất ngờ ném bom trúng nơi họp. Bà đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân. Sự ra đi của bà là mất mát lớn, nhưng cũng là minh chứng cho tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng của người chiến sĩ cách mạng. Cuộc đời của Đặng Thị Hiệt là một bản anh hùng ca bất diệt. Năm 1998, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân – phần thưởng cao quý ghi nhận những đóng góp to lớn của bà cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Hôm nay, giữa cuộc sống hòa bình, câu chuyện về bà vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là niềm tự hào của quê hương Tây Ninh mà còn là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ: sống có lý tưởng, có trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến vì Tổ quốc. Ngọn lửa mà bà đã thắp lên từ những năm tháng “hoa lửa” sẽ mãi cháy sáng trong lòng mỗi người Việt Nam.



