Bài viết

LIỆT SĨ – BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM

Đặng Thùy Trâm là nữ bác sĩ trẻ Hà Nội đã dấn thân vào chiến trường Quảng Ngãi với trái tim giàu yêu thương và ý chí kiên cường. Chị sống trọn vẹn cho lý tưởng cứu người giữa bom đạn ác liệt và anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm trở thành di sản tinh thần xúc động, lan tỏa lòng yêu nước, trách nhiệm và nhân ái cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Đà Nẵng07/01/2026LÊ THỊ LAN ANH (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON ANH ĐÀO - Phường Hòa Cường)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cuộc sống yên bình hôm nay, nhiều người trẻ có lẽ chỉ biết đến chiến tranh qua trang sách. Nhưng đâu đó, những câu chuyện từ “thời hoa đỏ” vẫn lặng lẽ soi sáng, chạm đến trái tim chúng ta. Một trong những câu chuyện đẹp, trong trẻo và đầy sức mạnh ấy chính là cuộc đời của liệt sĩ – bác sĩ đặng thùy trâm, người con gái Hà Nội đã bước vào chiến trường Quảng Ngãi với trái tim chan chứa tình yêu thương, lòng nhân hậu và ý chí kiên cường đến kỳ lạ.

Tháng 12/1966, khi mới 24 tuổi, chị Thùy Trâm rời xa gia đình, rời phố phường Hà Nội để lên đường vào Nam, mang theo chiếc ba lô nhỏ và khát vọng “còn sống là còn phục vụ thương bệnh binh”. Nơi chị đến không phải là phòng khám sạch sẽ hay bệnh viện đầy đủ thuốc men, mà là những căn hầm trú ẩm thấp giữa đại ngàn Trà Bồng – Ba Tơ, nơi bom đạn rải xuống từng ngày.

Trong những trang nhật ký để lại, chị viết về công việc của mình bằng tất cả sự chân thành: có ngày mổ liền mấy ca, có đêm thức trắng băng bó cho thương binh, có lúc chỉ biết dùng một nắm lá rừng thay thuốc. Dù vất vả đến kiệt sức, trái tim chị vẫn dịu dàng, vẫn ấm nóng tình người. Chị viết:
“Trên đời này có gì đẹp hơn là tình yêu Tổ quốc. Khi Tổ quốc cần, người thanh niên sẵn sàng dâng hiến đời mình.”

Ngày 22/6/1970, khi mới 27 tuổi, trong một trận càn ác liệt, chị Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi kiên quyết bám trụ bảo vệ thương binh. Chị ngã xuống nhưng cuốn nhật ký của chị – được một người lính Mỹ gìn giữ suốt nhiều năm – đã vượt qua chiến tranh để trở về với đất mẹ. Cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” đã làm hàng triệu trái tim xúc động, để lại một di sản tinh thần vô giá về lòng dũng cảm, tình yêu, niềm tin và trách nhiệm của một người con đất Việt.

Ngày nay, khi những thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, câu chuyện của chị Thùy Trâm vẫn mãi là ngọn lửa soi đường. Một cô gái nhỏ bé, mảnh mai nhưng đủ mạnh mẽ để đối mặt với bom đạn; một bác sĩ trẻ chỉ biết sống trọn vẹn cho lý tưởng; một trái tim luôn đau cùng nỗi đau của thương binh, của nhân dân.

Là một giáo viên mầm non, mỗi khi kể cho trẻ nghe về những người anh hùng, tôi luôn nhớ đến chị. Tôi mong gieo vào lòng các con niềm biết ơn, sự trân trọng và lòng tự hào về những người đã chọn cách sống đẹp nhất – hy sinh để đất nước được yên bình.

Những bước chân non nớt của các con hôm nay được đi trên con đường rợp bóng cây, dưới bầu trời yên ả – và trong từng nhịp thở ấy có phần máu xương của những con người như chị Đặng Thùy Trâm.

Chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng tên chị, câu chuyện của chị và cuốn nhật ký thấm đẫm tình người của chị sẽ mãi ở lại. Đó là “bông hoa đỏ” dịu dàng mà kiên cường, sống mãi trong lòng những thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn