Bài viết

Liệt sĩ , bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Huế24/08/2026Đỗ Nguyễn Tường Vi (Phường Long Thuận)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm (1942 – 1970) là một biểu tượng cao đẹp về y đức, lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/1942 tại Huế , lớn lên ở Hà Nội. Sinh ra trong một gia đình trí thức ngành Y. Bố là Bác sĩ ngoại khoa Đặng Ngọc Khuê, mẹ là Dược sĩ Doãn Ngọc Trâm (nguyên giảng viên Trường Đại học Dược Hà Nội). Chị từng là học sinh chuyên văn Trường THPT Chu Văn An (Hà Nội). Năm 1961, chị thi đỗ và theo học tại Trường Đại học Y khoa Hà Nội. Tháng 6/1966, chị tốt nghiệp đại học sớm một năm với tấm bằng hạng ưu. Nhưng với tấm lòng yêu nước mãnh liệt , chị đã từ bỏ cơ hội làm việc ở Hà Nội , xung phong vào chiến trường miền Nam. Tháng 3/1967, chị vào tới Quảng Ngãi và được phân công phụ trách bệnh viện ở huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi) — một bệnh viên dân xá chủ yếu điều trị thương binh và cũng là một địa bàn tiền phương vô cùng ác liệt. Sau đó, chị kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 27/09/2968 . Ngày 22/06/1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, chị bị địch phục kích và hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi. Hiện nay, hài cốt của chị được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Hà Nội (nay là phường Tây Tựu, Hà Nội ). Chị là tác giả của hai cuốn nhật ký được ghi chép từ ngày 08/04/1968 đến ngày 20/06/1970 . Ấn tượng bởi câu nói của người phiên dịch "Đừng đốt, trong đó đã có lửa", Frederic Whitehurst, cựu sĩ quan quân báo Hoa Kỳ, lưu giữ suốt 35 năm cho đến ngày được trả lại cho gia đình tác giả vào cuối tháng 4 năm 2005.Cuốn sách "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" xuất bản năm 2005 đã tạo nên hiện tượng xuất bản với hàng trăm nghìn bản in, được dịch ra nhiều ngôn ngữ trên thế giới và chuyển thể thành bộ phim điện ảnh nổi tiếng "Đừng đốt". Năm 2006, chị được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn