LIỆT SĨ-BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM SÁNG MÃI NGỌN LỬA TUỔI HAI MƯƠI
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ra tại Huế, nhưng lại lớn lên tại Hà Nội trong một gia đình giàu tri thức. Bố chị là ông Đặng Ngọc Khuê-bác sĩ ngoại khoa, mẹ chị là bà Doãn Ngọc Trâm-giảngviên trường Đại học dược Hà Nội.
Đặng Thùy Trâm là chị cả, dưới còn ba em gái và một em trai. Cả chị và ba người em đều mang tên giống mẹ và chỉ khác nhautên đệm. Với kết quả học tập, thi tốt nghiệp loại ưu, bác sĩ trẻThùy Trâm có thể hoặc nhận lời ở lại trường làm cán bộ giảngdạy, cũng có thể công tác tại một bệnh viện hoặc cơ quan nào đóở ngay Hà Nội vì bố mẹ đều là cán bộ có uy tín, có nhiều quanhệ trong ngành y tế. Nhưng vì có người yêu vào chiến trườngtrước mấy năm nên sau khi tốt nghiệp chị xung phong vào Nam ngay.
Năm 1966, Thùy Trâm xung phong vào công tác ở chiến trườngB. Sau 3 tháng hành quân từ miền Bắc, tháng 3/1967, chị vàođến Quảng Ngãi và được phân công về phụ trách bệnh việnhuyện Đức phổ, một bệnh xá dân sự nhưng chủ yếu điều trị chocác thương bệnh binh. Chị được kết nạp vào Đảng Cộng sảnViệt Nam ngày 27/9/1968.
Ngày 22/6/1970, trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba tơvề đồng bằng, Đặng Thùy Trâm bị địch phục kích và đã hy sinhkhi chị chưa đầy 28 tuổi đời, 2 tuổi Đảng và 3 năm tuổi nghề. Hài cốt của chị được nhân dân địa phương mai tang tại nơi chịhy sinh và luôn hương khói. Sau chiến tranh, mộ của chị đượcđồng đội đưa về nghĩa trang liệt sĩ xã Phổ Cường. Năm 1990, gia đình đã đưa hài cốt chị về nghĩa trang liệt sĩ xã Xuân Phương, Từ Liêm, Hà Nội.
Từ câu chuyện trên, bản thân mỗi người chúng ta có thể nhìn rõđược sự dũng cảm của một người con gái. Sẵn sàng xung phongra chiến trường, không hề quản ngại khó khăn hay bất kì thửthách nào. Điều đó cho thấy rằng, những người chiến sĩ ấy thậtkiên cường biết bao, luôn trong trạng thái sẵn sàng hy sinh vìnhân dân, vì Tổ quốc thân yêu.


