Cựu chiến binh

LIỆT SĨ – BÁC SĨ TRẦN VĂN VĨNH Niềm tự hào của người cháu ngoại – đoàn viên Võ Minh Thuận

LIỆT SĨ – BÁC SĨ TRẦN VĂN VĨNH Niềm tự hào của người cháu ngoại – đoàn viên Võ Minh Thuận

Vĩnh Long21/11/2025Nguyễn Thanh Tùng (xã Trà Ôn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
LIỆT SĨ – BÁC SĨ TRẦN VĂN VĨNH Niềm tự hào của người cháu ngoại – đoàn viên Võ Minh Thuận

Niềm tự hào của người cháu ngoại – đoàn viên Võ Minh Thuận

Có những cuộc đời đã hóa thành dáng hình đất nước. Có những tuổi thanh xuân đã rực cháy như những đóa hoa lửa, để hôm nay đất nước được nở hoa độc lập, kết trái tự do. Chính từ những câu chuyện thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và máu của một thời chiến đấu oanh liệt ấy, thế hệ trẻ chúng ta được thừa hưởng một di sản thiêng liêng: tình yêu nước bất diệt.

Trong hành trình của Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi may mắn được lắng nghe một câu chuyện vừa bình dị, vừa xúc động, được kể bởi chính người trong cuộc: em Võ Minh Thuận – Ủy viên BCH Đoàn Trung tâm GDTX Vĩnh Long Cơ sở 6, Phó Bí thư Chi đoàn lớp 11G2. Thuận khoe trong niềm tự hào lấp lánh trong mắt:

“Ông ngoại em là Liệt sĩ – Bác sĩ quân Trần Văn Vĩnh. Ông hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước… và Ông từng được gặp Bác Hồ hai lần.”

Một người con Ngãi Tứ đã gửi cả cuộc đời cho Tổ quốc

Liệt sĩ Trần Văn Vĩnh, nguyên quán xã Ngãi Tứ, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, là bác sĩ quân y trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Người đàn ông hiền lành của vùng quê sông nước ấy đã gác lại tuổi xuân, gác lại mái nhà nhỏ nơi vợ trẻ và đứa con thơ đang chờ, để bước vào chiến trường đầy bom đạn.

Chiến tranh khi đó gian khổ lắm. Thiếu thốn lắm. Cái chết luôn cận kề. Nhưng như lời bà ngoại và mẹ của Thuận kể lại mỗi dịp giỗ Ông hay ngày 27/7:

“Ông không bao giờ lùi bước. Ông thương đồng đội, thương người dân, thương Tổ quốc… hơn cả bản thân mình.”

Trong suốt quá trình chiến đấu và công tác, bác sĩ Trần Văn Vĩnh đã hai lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh – niềm vinh dự mà không phải ai cũng có được. Hai lần gặp ấy trở thành ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất, là động lực để ông tiếp tục vượt qua mọi gian lao trên chiến trường.

Ngày 21 tháng 3 năm 1969, ông hy sinh. Lúc ấy, mẹ của Thuận còn rất nhỏ.Gia đình mất đi người chồng, người cha, người con yêu dấu. Tổ quốc mất đi một người chiến sĩ kiên trung.

Nhưng hình bóng ông… đã hóa thành dáng hình đất nước.

Năm 1978, Nhà nước truy tặng danh hiệu và bằng Tổ Quốc Ghi Công cho liệt sĩ – bác sĩ Trần Văn Vĩnh; văn bản do chính Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký ngày 31/7/1978. Đó không chỉ là sự ghi nhận của Đảng, của Nhà nước, mà còn là nén tâm hương dâng lên một người con đã sống đẹp trọn vẹn cho quê hương.

Niềm tự hào được truyền lại qua hai thế hệ

Minh Thuận kể lại câu chuyện về Ông ngoại bằng ánh mắt long lanh và giọng nói đầy tự hào. Với em, người ông không chỉ là một liệt sĩ được Tổ quốc ghi công; Ông là nguồn cảm hứng sống, là “ngọn đèn” dẫn đường.

Mỗi câu chuyện mẹ và bà ngoại kể, mỗi kỷ vật được giữ lại, đều là một mảnh hồn của quá khứ, giúp Thuận hiểu rằng: “Tự do hôm nay không phải từ trên trời rơi xuống. Đó là cái giá của cả một thế hệ đã ngã xuống.”

Mang trong mình niềm tự hào ấy, Minh Thuận luôn tích cực tham gia phong trào Đoàn – Hội. Em là thành viên Ban Truyền thông của trang fanpage Trung tâm, góp phần lan tỏa những câu chuyện đẹp về người thật – việc thật giữa đời thường. Em tham gia vệ sinh nghĩa trang liệt sĩ, chăm sóc di tích lịch sử, hưởng ứng các phong trào đền ơn đáp nghĩa, tình nguyện vì cộng đồng.

Em tâm sự rất giản dị: “Em cố gắng học tốt và rèn luyện thật tốt. Ước mơ của em là được đứng vào hàng ngũ của Đảng, để xứng đáng với Ông ngoại.”

Một câu chuyện – Một ngọn lửa

Trong hành trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mỗi cuộc gặp không chỉ là buổi trò chuyện, mà là một cuộc giao duyên giữa hai thế hệ. Câu chuyện về liệt sĩ – bác sĩ Trần Văn Vĩnh chính là một mạch nguồn chảy mãi, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta rằng:

· Tổ quốc này được dựng lên bằng máu xương của những con người bình dị.

· Hòa bình này được đánh đổi bằng cả thanh xuân của những người đã không còn trở về.

· Và trách nhiệm hôm nay của chúng ta… là sống sao cho xứng đáng.

Cảm ơn em Võ Minh Thuận đã gìn giữ và kể lại câu chuyện về Ông mình – để “thời hoa lửa” không chỉ còn trong những trang sử, mà tiếp tục vang vọng trong những trái tim trẻ hôm nay.

Để ngọn lửa yêu nước được thắp sáng… Để những dáng hình đã hóa thân vào đất nước được nhớ mãi… Và để chúng ta – những người trẻ – bước tiếp, tự hào và biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn