LIỆT SĨ BÀNH VĂN CÒN (NGUYỄN AN ĐÔNG – HAI ĐÔNG) – NGƯỜI CHIẾN SĨ TÌNH BÁO THẦM LẶNG
Tác giả: Nguyễn Ngọc Ánh Lớp: K13G.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Trong những năm tháng chiến tranh, bên cạnh những người chiến sĩ trực tiếp cầm súng nơi chiến trường còn có những con người hoạt động âm thầm trong lòng địch, đối mặt với hiểm nguy từng ngày nhưng không thể công khai về công việc của mình. Họ sống giữa vòng vây của kẻ thù, mang trên vai những nhiệm vụ đặc biệt và luôn phải đặt sự an toàn của tổ chức, đồng đội lên trên bản thân. Liệt sĩ Bành Văn Còn, còn được biết đến với tên gọi Nguyễn An Đông, Hai Đông, là một trong những con người như thế.
Ông Bành Văn Còn sinh năm 1923, quê quán Thiện Mỹ, Trà Ôn, Vĩnh Long. Theo những tư liệu được gia đình và các nguồn viết về ông lưu giữ, ông sinh trưởng trong một gia đình đông anh chị em, có truyền thống yêu nước. Gia đình từng là nơi che chở, nuôi giấu cán bộ hoạt động bí mật. Chính môi trường ấy đã góp phần hình thành ở ông tinh thần yêu nước và ý thức trách nhiệm đối với đất nước. Danh sách chính thức của Nghĩa trang Liệt sĩ thành phố Cần Thơ hiện ghi nhận Bành Văn Còn sinh năm 1923 và hy sinh ngày 06 tháng 8 năm 1968.
Trong những năm kháng chiến, ông tham gia hoạt động cách mạng và đảm nhiệm công việc tình báo. Đây là nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, bởi người chiến sĩ phải hoạt động bí mật, giữ vững nguyên tắc bảo mật và luôn đối mặt với nguy cơ bị phát hiện, bắt giữ. Theo các tư liệu được gia đình lưu giữ và các bài viết về ông, Nguyễn An Đông còn là một người có trình độ chuyên môn kỹ thuật, từng làm công việc của một kỹ sư. Chính tri thức và năng lực chuyên môn cũng được ông sử dụng để phục vụ đất nước trong những năm tháng chiến tranh.
Trong quá trình hoạt động, ông từng bị bắt và giam tại Khám Chí Hòa. Những ngày tháng trong lao tù là quãng thời gian đầy gian khổ, nhưng theo tư liệu được lưu truyền, ông cùng một số đồng chí vẫn giữ được tinh thần lạc quan và sáng tác thơ để động viên nhau. Những câu thơ về nỗi nhớ mẹ, nhớ gia đình và khát vọng ngày đất nước được hòa bình cho thấy phía sau hình ảnh một người chiến sĩ kiên cường vẫn là một con người giàu tình cảm, luôn đau đáu về gia đình và quê hương.
Điều đáng quý ở những người hoạt động tình báo là sự hy sinh thầm lặng. Họ không thể kể với người thân về nhiệm vụ mình đang thực hiện, không thể nói hết những gì mình đã làm và nhiều khi ngay cả những người gần gũi nhất cũng không biết đầy đủ về cuộc đời hoạt động của họ. Với Nguyễn An Đông, sự im lặng ấy càng làm cho những cống hiến của ông trở nên đặc biệt. Ông đã lựa chọn một công việc mà thành công thường không được nhìn thấy và sự hy sinh đôi khi chỉ được biết đến sau nhiều năm.
Ngày 06 tháng 8 năm 1968, Bành Văn Còn hy sinh. Đây là mốc thời gian được ghi rõ trong danh sách liệt sĩ của Nghĩa trang Liệt sĩ thành phố Cần Thơ. Theo tư liệu gia đình và các bài viết về cuộc đời ông, ông bị sát hại trong thời gian hoạt động bí mật tại Sài Gòn. Sau này, gia đình và đồng đội tiến hành cải táng, từ đó có thêm những thông tin giúp làm rõ hoàn cảnh hy sinh của ông. Hài cốt của ông được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ thành phố Cần Thơ, nơi hiện nay phần mộ của ông được ghi nhận tại lô C2, hàng 4, mộ số 26.
Sự hy sinh của Bành Văn Còn không bị lãng quên. Năm 2004, ông được truy tặng Huân chương Độc lập hạng Nhì. Thông tin này được Báo Người Lao Động ghi nhận trong bài viết về lễ trao tặng và truy tặng Huân chương Độc lập cho các cán bộ đã qua đời. Các tư liệu về ông cũng ghi nhận những phần thưởng khác dành cho quá trình hoạt động cách mạng, trong đó có Huân chương Kháng chiến hạng Nhì và Huân chương Kháng chiến hạng Nhất.
Điều khiến câu chuyện về liệt sĩ Bành Văn Còn trở nên xúc động không chỉ nằm ở ngày ông hy sinh, mà còn ở sự thầm lặng trong suốt cuộc đời hoạt động. Một người làm công tác tình báo phải chấp nhận sống trong bí mật, không thể chia sẻ với gia đình những nhiệm vụ mình đang thực hiện. Vì vậy, phía sau những dòng thông tin ngắn ngủi về một liệt sĩ là cả một cuộc đời cống hiến mà nhiều phần vẫn nằm trong ký ức của gia đình, đồng đội và những tư liệu được lưu giữ qua thời gian.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Bành Văn Còn hy sinh. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi của ông vẫn được lưu lại tại Nghĩa trang Liệt sĩ thành phố Cần Thơ và trong ký ức của những người thân. Câu chuyện về ông giúp thế hệ hôm nay hiểu thêm rằng trong những năm tháng chiến tranh, có những người đã chiến đấu không phải để được biết đến, mà đơn giản vì họ tin vào nhiệm vụ mình đang thực hiện và sẵn sàng đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, sự hy sinh của liệt sĩ Bành Văn Còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và độc lập. Sống trong một đất nước hòa bình, mỗi người càng cần biết trân trọng lịch sử, ghi nhớ những người đã hy sinh và có trách nhiệm với tương lai của đất nước. Đó có thể bắt đầu từ những việc rất giản dị: học tập nghiêm túc, sống trung thực, có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng, biết gìn giữ truyền thống tốt đẹp của dân tộc và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Liệt sĩ Bành Văn Còn (Nguyễn An Đông – Hai Đông) đã sống một cuộc đời thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. Tên tuổi ông được ghi lại không chỉ trên một phần mộ tại Nghĩa trang Liệt sĩ thành phố Cần Thơ, mà còn trong ký ức của gia đình và trong câu chuyện về những con người đã âm thầm góp sức cho sự nghiệp đấu tranh vì độc lập, tự do của dân tộc.


