Bài viết

liệt sĩ Biệt động Sài Gòn Trần Phú Cương

TP. Hồ Chí Minh09/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
liệt sĩ Biệt động Sài Gòn Trần Phú Cương

"BÀ ĐÃ 'BỎ RƠI' CHỒNG..." NHÌN THẤY THI HÀI CHỒNG CHỈ CÁCH VÀI BƯỚC CHÂN NHƯNG KHÔNG DÁM RA NHẬN.

Đó là câu chuyện có thật của bà Nguyễn Thị Út, vợ liệt sĩ Biệt động Sài Gòn Trần Phú Cương.

Tết Mậu Thân năm 1968, anh Trần Phú Cương cùng đồng đội tham gia trận đánh vào Đài Phát thanh Sài Gòn – một trong những mục tiêu trọng yếu, được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của chính quyền Sài Gòn và quân đội Hoa Kỳ lúc bấy giờ. Sau trận chiến, anh đã anh dũng hy sinh.

Ngôi nhà của vợ chồng anh chỉ cách Đài Phát thanh khoảng 100 mét. Từ trong nhà, bà Út nghe rõ từng tiếng súng, tiếng hô, tiếng địch gọi nhau ngoài đường. Rồi ít lâu sau, địch đưa thi thể anh Cương về ngay gần ngõ.

Qua ô cửa nhỏ, bà nhìn thấy chồng mình nằm đó.

Chỉ cần mở cửa bước ra, bà có thể nhìn anh lần cuối. Nhưng bà đã không làm vậy.

Bởi trong căn nhà ấy còn có 5 đứa con nhỏ, 2 chiến sĩ giao liên đang ẩn náu và một kho vũ khí bí mật của Biệt động Sài Gòn.

Nếu bà bước ra nhận chồng, chẳng khác nào tự chỉ cho địch biết đây là cơ sở cách mạng. Khi ấy, tính mạng của 7 con người trong nhà cùng biết bao đồng đội khác sẽ bị đe dọa.

Bà chỉ tự nhủ với lòng mình rằng rồi anh sẽ hiểu vì sao bà phải làm như vậy.

Sau đó, bà lặng lẽ mở cửa hầm, báo với hai người giao liên: "Anh Cương mất rồi... Anh nằm xuống rồi... Nhiều anh em mình cũng vậy..."

Thi thể của anh Cương bị địch đưa đi. Phải đến năm 1989, sau hơn hai mươi năm tìm kiếm, bà Út và các con mới đưa được anh trở về với gia đình.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khoảnh khắc người vợ nhìn thấy chồng mình nằm ngay trước mắt nhưng không thể bước ra nhận.

Bước tới là trọn nghĩa vợ chồng, nhưng bà chọn lùi lại Đánh đổi tình cảm cá nhân để bảo vệ các con và giữ bí mật của cách mạng.

Không ai có thể hiểu nỗi đau và sự giằng xé nội tâm mà người phụ nữ ấy đã phải chịu đựng. Để rồi khoảng cách chỉ vài bước chân trước hiên nhà năm ấy trở thành 21 năm chờ đợi mới có thể đưa chồng trở về với gia đình.

-------

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
liệt sĩ Biệt động Sài Gòn Trần Phú Cương | Câu chuyện thời hoa lửa