Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Bùi Hồng Quảng (mất 1973)

Hưng Yên16/12/2025Nguyễn Bảo Lâm (Lớp:8A- Trường:THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ tôi lớn lên trong những buổi chiều yên ả, khi tiếng gió thổi qua hàng tre trước ngõ và giọng kể trầm ấm của ông ngoại vang lên bên ấm trà nóng. Những câu chuyện ông kể không phải là cổ tích, mà là những mảnh ký ức rất thật của một thời đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Với tôi, ông không chỉ là người ông hiền từ, tảo tần sớm hôm, mà còn là một người lính – một người hùng thầm lặng bước ra từ “thời hoa lửa” đầy bi tráng của dân tộc.

Ông ngoại tôi nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi mà hôm nay, chúng tôi chỉ đang lo cho sách vở, ước mơ và những dự định tương lai. Ngày ấy, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giữa bom đạn và mất mát. Không do dự, ông gác lại tuổi trẻ, tạm biệt gia đình, khoác ba lô lên đường ra trận với trái tim sôi sục lòng yêu nước. Những năm tháng chiến trường của ông là chuỗi ngày gian khổ, thiếu thốn, sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ông đã cùng đồng đội hành quân trong đêm tối, băng qua mưa bom bão đạn, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vội. Những câu chuyện ông kể thường rất ngắn, nhưng đủ để tôi hình dung ra sự khốc liệt, đau thương và cả tình đồng đội keo sơn nơi chiến trường.

Trong những ký ức ấy, ám ảnh và xúc động nhất là câu chuyện xảy ra vào một ngày tháng Hai năm 1972. Trong một trận đánh dữ dội, ông bị trúng đạn nặng, một viên đạn găm thẳng vào đầu. Giữa tiếng bom nổ và khói lửa mù mịt, đồng đội ai cũng nghĩ ông khó có thể sống sót. Thế nhưng, bằng ý chí kiên cường của người lính cách mạng và khát vọng được sống, được trở về với gia đình, ông đã vượt qua lằn ranh sinh tử. Vết thương năm xưa để lại dấu sẹo hằn sâu trên đầu ông – một chứng tích đau đớn nhưng cũng vô cùng thiêng liêng của “thời hoa lửa” oanh liệt.

Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với cơ thể mang đầy thương tật. Dù sức khỏe không còn vẹn nguyên, ông vẫn không cho phép mình sống buông xuôi. Ông tham gia công tác tại địa phương, cần mẫn lao động, sống giản dị và chan hòa với mọi người. Ông hiếm khi nhắc nhiều về những chiến công của mình, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến tôi càng thêm kính trọng. Mỗi lần nhìn vết sẹo trên đầu ông, tôi không chỉ thấy nỗi đau của một con người, mà còn thấy cả sự hy sinh của một thế hệ đã dâng hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Là một học sinh lớp 8, tôi hiểu rằng mình đang được sống trong hòa bình nhờ máu xương của bao thế hệ cha ông như ông ngoại tôi. Những câu chuyện về “thời hoa lửa” ấy đã gieo vào lòng tôi niềm tự hào, lòng biết ơn sâu sắc và ý thức phải sống xứng đáng hơn. Ông ngoại – người lính năm xưa – mãi là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm tâm hồn tôi, nhắc tôi trân trọng hiện tại và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng tươi đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn