Liệt sĩ Bùi Hồng Quảng (mất 1973) (1)
Tuổi thơ của tôi gắn liền với những câu chuyện về ông ngoại, một người lính đã chiến đấu anh dũng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong mắt tôi, ông không chỉ là người ông hiền lành, mà còn là một người hùng với ký ức “thời hoa lửa” đầy bi tráng. Điều khiến tôi luôn khâm phục và ngưỡng mộ nhất là câu chuyện ông bị trúng đạn vào đầu nhưng vẫn kiên cường sống sót.
Ông ngoại tôi lên đường nhập ngũ khi còn rất trẻ, chỉ vừa tròn 18 tuổi. Đó là thời điểm đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên khắp nơi. Ông đã tạm gác lại tuổi trẻ, tạm biệt gia đình để khoác lên mình màu áo lính, mang theo lòng yêu nước và ý chí bảo vệ non sông. Cuộc đời binh nghiệp của ông là những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường ác liệt. Ông đã cùng đồng đội trải qua bao mưa bom bão đạn, đối mặt với muôn vàn khó khăn, hiểm nguy. Những câu chuyện ông kể lại về tình đồng đội, về những đêm hành quân dưới bom đạn, dù ngắn ngủi nhưng luôn khiến tôi hình dung được sự khốc liệt của chiến tranh.
Một kỷ niệm mà ông thường nhắc đến, cũng là khoảnh khắc định mệnh trong cuộc đời ông, là vào một ngày tháng 2 năm 1972. Trong một trận đánh ác liệt, ông đã bị thương rất nặng, một viên đạn găm thẳng vào đầu. Cả đồng đội đều hoảng sợ, ai cũng nghĩ ông không thể qua khỏi. Nhưng bằng một ý chí phi thường, một nghị lực sống mãnh liệt, ông đã vượt qua cơn nguy kịch. Có lẽ, đó là một phép màu đã giúp ông giữ lại mạng sống. Vết thương năm xưa đã để lại dấu tích trên đầu ông, như một lời nhắc nhở về những gì ông đã trải qua.
Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương. Tuy mang trong mình thương tật, sức khỏe không còn trọn vẹn, nhưng ông không hề nản lòng. Ông vẫn tiếp tục đóng góp sức mình vào công cuộc xây dựng đất nước, tham gia công tác tại địa phương. Ông luôn sống giản dị, nghị lực và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo. Dù ít khi nói về những tháng năm chiến tranh, nhưng qua những lần ông kể lại, tôi hiểu được ông đã phải hy sinh và cống hiến nhiều như thế nào.



