Liệt sĩ Bùi Thị Cúc: Đóa hoa trinh liệt của Công an Nhân dân (1930 - 1950)
Ngành Công an Nhân dân Việt Nam luôn tự hào về những chiến sĩ đã dùng chính sinh mạng của mình để bảo vệ sự an nguy của tổ chức, và nữ Liệt sĩ Bùi Thị Cúc (tên thật là Trần Thị Lan, quê ở Ân Thi, Hưng Yên) là một tượng đài vô giá. Bất chấp tuổi đời còn rất trẻ, bà đã ghi danh vào lịch sử bằng một tinh thần "sắt đá" khiến cả những sĩ quan thực dân tàn bạo nhất cũng phải run sợ.
Năm 1948, Bùi Thị Cúc tham gia lực lượng Công an xung phong tỉnh Hưng Yên. Để nắm bắt tình hình địch, bà đã mưu trí thâm nhập vào mạng lưới tề ngụy, tạo vỏ bọc làm người giúp việc tại bốt Cầu Tràng. Bằng sự thông minh, bà đã cung cấp nhiều thông tin tình báo quan trọng và phối hợp với lực lượng bên ngoài tiêu diệt nhiều tên tay sai khét tiếng ác ôn. Tuy nhiên, tháng 5 năm 1950, do có kẻ phản bội chỉ điểm, bà bị thực dân Pháp bắt giữ.
Để uy hiếp tinh thần của các chiến sĩ công an, giặc Pháp đã mang bà ra tra tấn bằng những nhục hình man rợ nhất thời trung cổ. Chúng treo ngược bà lên xà nhà, dùng búa đập nát từng ngón tay, dùng kìm rút móng chân, rồi gí sắt nung đỏ vào khắp cơ thể. Mặc cho thân thể bị hành hạ đến biến dạng, thịt nát xương tan, cô gái 20 tuổi ấy vẫn kiên quyết cắn răng không khai báo bất cứ cơ sở nào của ta. Tức tối đến tột cùng trước sự im lặng khinh bỉ của bà, kẻ thù đã tàn nhẫn dùng dao mổ bụng, cắt cổ bà rồi vứt xác xuống sông. Sự hy sinh lẫm liệt, "thà chết không khai" của Bùi Thị Cúc đã làm rung động cả nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đích thân gửi thư khen ngợi, truy tặng bà 6 chữ vàng bất hủ: "Sống anh dũng, chết vẻ vang", đưa bà trở thành tấm gương sáng ngời của lực lượng Công an Nhân dân.



