Liệt sĩ Cao Văn Định
Liệt sĩ Cao Văn Định
Tôi vẫn nhớ rất rõ hình ảnh anh trai mình – Cao Văn Định – người con sinh năm 1949 của quê hương Bắc Giang. Dù anh sinh ra ở vùng Hiệp Hòa, nhưng tuổi trẻ của anh gắn bó với xí nghiệp gạch ở huyện Lục Ngạn, nơi anh làm việc trước khi lên đường nhập ngũ.
Những năm ấy, đất nước đang chìm trong khói lửa của Chiến tranh Việt Nam. Thanh niên khắp nơi lần lượt lên đường ra trận. Tháng 3 năm 1967, anh Định cũng khoác ba lô tòng quân.
Ngày anh đi, mẹ tôi đứng rất lâu trước cổng nhà. Anh chỉ quay lại cười rồi nói:
“Con đi một thời gian thôi, hòa bình rồi con sẽ về.”
Trong quân đội, anh mang quân hàm Hạ sĩ. Qua những lá thư gửi về, anh thường kể về đồng đội, về những cuộc hành quân dài trên chiến trường phía Nam. Anh luôn dặn gia đình đừng lo lắng.
Nhưng chiến tranh vốn khốc liệt.
Ngày 8 tháng 9 năm 1968, trong một trận chiến ở mặt trận phía Nam, anh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc.
Tin báo về quê khiến cả gia đình lặng đi. Người anh trai từng hứa sẽ trở về đã nằm lại nơi chiến trường xa xôi.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, quê hương Bắc Giang ngày càng đổi thay. Những con đường mới mở, những ngôi nhà mới mọc lên. Nhưng mỗi khi nhắc đến anh, trong lòng tôi vẫn hiện lên hình ảnh một chàng trai trẻ với nụ cười hiền, người đã rời quê hương để bảo vệ đất nước.
Anh không trở về như lời đã hứa.
Nhưng sự hy sinh của anh – Cao Văn Định – đã trở thành một phần ký ức và niềm tự hào của quê hương.



