Liệt sĩ CHÂU VĂN HUỆ
Liệt sĩ CHÂU VĂN HUỆ (1945 – 30/01/1968)
Tôi sinh năm 1946, cùng thế hệ với ông Châu Văn Huệ, quê Đông Thành – Bình Minh, Vĩnh Long. Ông Huệ sinh năm 1945, nhỏ hơn tôi một tuổi, nhưng tính tình gan dạ, nhanh nhẹn và rất xông xáo. Chúng tôi gặp nhau khi cùng tham gia đội xung kích của địa phương, trong những năm chiến tranh ác liệt nhất.
Ông Huệ gia nhập đội xung kích khi còn rất trẻ. Lúc đó, anh em trong đội đa phần mới ngoài hai mươi, ai cũng đầy nhiệt huyết. Ông Huệ nổi bật bởi sự linh hoạt, thông thuộc địa bàn và tinh thần không ngại nguy hiểm. Mỗi lần có nhiệm vụ đánh phá, tập kích hoặc bảo vệ cơ sở, ông luôn là người xung phong đi đầu.
Tôi nhớ nhất là những lần chúng tôi hoạt động liên huyện, có khi sang Tam Bình để phối hợp. Ông Huệ rất nhanh nhạy, biết cách quan sát, phán đoán tình hình. Trong những lúc căng thẳng, ông vẫn giữ được bình tĩnh, nhắc anh em giữ đội hình, không được manh động. Có lần tôi bị thương nhẹ trong một trận càn, chính ông Huệ đã quay lại kéo tôi ra khỏi vùng nguy hiểm.
Chiến tranh không cho chúng tôi nhiều thời gian để nghĩ đến tuổi trẻ hay gia đình. Ông Huệ ít khi nói về nhà, chỉ biết ông luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao. Đối với ông, đội xung kích không chỉ là đơn vị chiến đấu, mà là gia đình thứ hai.
Ngày 30 tháng 01 năm 1968, trong một nhiệm vụ tại địa bàn Tam Bình, ông Huệ đã anh dũng hy sinh. Khi nghe tin, tôi không tin đó là sự thật. Mới hôm trước, chúng tôi còn bàn với nhau về kế hoạch sắp tới, vậy mà ông đã ra đi mãi mãi.
Sau này, mỗi dịp giỗ ông, tôi vẫn nhớ đến dáng người gầy, đôi mắt sáng và nụ cười hiền của ông Huệ. Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần xung kích, lòng dũng cảm của ông đã trở thành tấm gương cho thế hệ sau noi theo.



