Liệt sĩ công binh – anh Lê Văn Phúc, quê Triệu Phong
Liệt sĩ Lê Văn Phúc, sinh năm 1948, quê quán xã Triệu Trung, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, là chiến sĩ công binh tham gia bảo đảm giao thông và rà phá bom mìn tại chiến trường Trị – Thiên. Anh hy sinh năm 1972 trong khi làm nhiệm vụ và được Nhà nước công nhận liệt sĩ, gia đình được trao Bằng Tổ quốc ghi công theo quy định.
Sinh ra trong gia đình thuần nông bên dòng sông Thạch Hãn, anh Phúc sớm chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá. Năm 1967, anh nhập ngũ, được huấn luyện chuyên ngành công binh. Công việc của anh gắn liền với việc mở đường, làm cầu phao, tháo gỡ bom mìn và bảo đảm cho bộ đội cơ động an toàn.
Mùa hè 1972, khi chiến sự tại Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt, các tuyến vận chuyển lương thực, đạn dược liên tục bị đánh phá. Đơn vị công binh của anh được giao nhiệm vụ rà phá bom nổ chậm và sửa chữa cầu tạm qua sông Thạch Hãn để bảo đảm tiếp tế cho lực lượng bảo vệ Thành Cổ.
Công việc rà phá bom mìn vô cùng nguy hiểm. Nhiều quả bom nổ chậm nằm sâu dưới lớp đất đá, chỉ cần một sơ suất nhỏ có thể gây thương vong lớn. Dù vậy, anh Phúc luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó. Đồng đội nhớ anh là người điềm tĩnh, cẩn trọng, thường nhắc nhở anh em kiểm tra kỹ từng thao tác.
Tháng 8 năm 1972, sau một đợt ném bom ác liệt vào khu vực gần bến vượt sông, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp xử lý các quả bom còn sót lại để kịp thời khôi phục tuyến vận chuyển trong đêm. Trong quá trình tiếp cận một quả bom nổ chậm nằm sát mép đường, bom bất ngờ phát nổ. Anh Phúc bị thương nặng và hy sinh tại chỗ.
Sự hy sinh của anh giúp đồng đội kịp thời phong tỏa khu vực, tránh thêm thương vong. Tuyến đường sau đó được khôi phục, bảo đảm cho các đơn vị phía trước tiếp tục bám trụ.
Sau chiến tranh, hài cốt anh được quy tập và an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Triệu Phong. Gia đình anh được hưởng đầy đủ chế độ chính sách đối với thân nhân liệt sĩ theo quy định của Nhà nước.
Liệt sĩ Lê Văn Phúc là hình ảnh tiêu biểu của người lính công binh Quảng Trị – những người lặng thầm đối mặt với hiểm nguy từ bom mìn còn sót lại, góp phần giữ vững mạch máu giao thông giữa những ngày khói lửa ác liệt nhất.



