Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm(1942-1970)
Trong hành trình chống Mỹ cứu nước đầy hy sinh và gian khổ,có những con người đã trở thành biểu tượng bất tử không chỉ bởi sự cống hiến lớn lao mà còn bởi ngọn lửa của lý tưởng và lòng nhân ái bừng sáng trong tim.Một trong những ngọn lửa rực rỡ ấy là bác sĩ,liệt sĩ,Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Đặng Thùy Trâm.55 năm kể từ ngày bà ngã xuống trên mảnh đất Quảng Ngãi,ký ức về bà vẫn sống mãi trong lòng nhân dân,đồng đội và thế hệ trẻ hôm nay–không chỉ như một người chiến sĩ áo trắng tận tụy,mà còn như một tâm hồn đẹp đẽ,trong sáng,sống và hy sinh trọn vẹn cho Tổ Quốc.
Liệt sĩ Dặng Thùy Trâm sinh ngày 16 tháng 11 năm 1942,trong một gia đình với truyền thống yêu nước.Tuổi thơ của bà thấm đẫm tình cảm yêu nước, lý tưởng cách mạng và khát vọng cống hiến. Năm 196,bà thi đỗ vào Trường Đại học Y khoa Hà Nội – một trong những trường đại học danh giá nhất cả nước thời bấy giờ.Sau khi tốt nghiệp bác sĩ năm 1966,Đặng Thùy Trâm đã có thể chọn con đường an toàn nơi đô thị. Nhưng khi nghe theo tiếng gọi của miền Nam ruột thịt,người con gái ấy đã xung phong vào miền Nam chiến đấu nơi những chiến sĩ của ta đang chiến đấu ác liệt và anh dũng nhất.
Năm 1967,bà được phân công về bệnh xá Đức Phổ – thực chất đây là một bệnh xá tiền phương, hoạt động trên địa bàn Quảng Ngãi.Từ tháng 4 năm 1967 đến tháng 5 năm 1970,đồng chí Đặng Thùy Trâm là bệnh xá trưởng ở xá Đức Phổ.Suốt thời gian ấy,bà cùng đồng đội vừa cứu chữa thương binh,vừa là chỗ dựa tinh thần cho bao cán bộ,chiến sĩ và nhân dân trong vùng giải phóng.Không điện, không nước sạch,không thuốc men hiện đại,dụng cụ y tế thô sơ,…thế nhưng chưa bao giờ người nữ bác sĩ ấy lùi bước.Bằng tất cả kiến thức,trái tim và tinh thần quật cường, bà cùng đội ngũ y sĩ, y tá nơi đây giành giật từng sinh mạng giữa lằn ranh sinh tử. Những tháng năm ở Đức Phổ không chỉ là thời khắc bà cứu người,mà còn là thời gian bà để lại dấu ấn đặc biệt trong đời sống tinh thần của chiến sĩ,nhân dân.Bà đến tận nhà dân để khám chữa bệnh,dạy người dân cách sơ cứu vết thương,phòng dịch bệnh;bà tổ chức các buổi sinh hoạt,ca hát,làm thơ,kể chuyện để động viên tinh thần mọi người.Trong ánh mắt đồng đội và người dân vùng giải phóng,bà không chỉ là bác sĩ– mà là người bà,người mẹ thứ hai giữa chiến trường.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970,trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng,bệnh xá Đức Phổ bị lính Mỹ tập kích, và đồng chí Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi chưa tròn 28 tuổi đời.Cái chết của bà là mất mát to lớn đối với bệnh xá Đức Phổ,với đồng đội,với nhân dân vùng giải phóng– nơi từng coi bà như một ngọn đuốc giữa rừng sâu.Thi thể bà được đồng đội chôn cất tại nơi bà hy sinh và sau này được đưa về nghĩa trang liệt sĩ Hà Nội.Nơi bà hy sinh,nhân dân Quảng Ngãi đã dựng tượng, lập bia tưởng niệm để ghi nhớ một người nữ anh hùng liệt sĩ nhân dân đã dâng cả cuộc đời mình cho mảnh đất này.Giữa hành trang của bà hôm đó là một cuốn sổ tay– cuốn nhật ký mà bà viết từ năm 1968 đến trước ngày hy sinh. Cuốn sổ được một lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst– nhặt được và có ý định tiêu hủy.Nhưng chính người thông dịch của ông đã ngăn lại và nói:“Đừng đốt nó! Có lửa trong đó!”.Và đúng như vậy,phải sau 35 năm sau,ngọn lửa ấy mới đến tay gia đình bà– và thắp sáng cả một thế hệ. Ngày nay, cái tên Đặng Thùy Trâm được đặt cho nhiều con đường, trường học, bệnh viện, hội trường, thư viện…Bà đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, lòng nhân ái,ý tưởng sống cao đẹp cho hàng triệu người Việt Nam.Cuộc đời và cái chết của bà là một minh chứng sinh động cho chân lý:“Không có sự hy sinh nào là vô nghĩa nếu sự hy sinh đó vì Tổ quốc và nhân dân.”
55 năm đã trôi qua,nhưng ngọn lửa đã được thắp sáng của Đặng Thùy Trâm vẫn cháy.Cháy trong tim những người yêu nước.Cháy trong những lý tưởng của biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam.Đặng Thùy Trâm không chỉ là một cái tên tuổi của lịch sử,mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước,nhân ái và lý tưởng sống cao đẹp– một ngọn đuốc soi sáng cho mọi thế hệ mai sau.


