Cựu Thanh niên xung phong

Liệt sĩ ĐẶNG VĂN HUỆ

Liệt sĩ ĐẶNG VĂN HUỆ (1930 – 14/2/1969)

Vĩnh Long13/01/2026Huỳnh Lê Trí Thông (Phường Đông Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1932, cùng quê Đông Thành. Đến giờ tóc đã bạc quá nửa đầu, nhưng mỗi lần nhắc đến ông Đặng Văn Huệ, ký ức trong tôi vẫn hiện lên rõ ràng như những ngày còn bám trụ giữa làng quê khói lửa. Ông Huệ hơn tôi hai tuổi, sinh năm 1930, là người sớm tham gia cách mạng và giữ vai trò Ủy viên ban binh vận của địa phương Đông Thành – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy.

Tôi quen ông Huệ trong những ngày phong trào binh vận ở vùng Bình Minh – Vĩnh Long còn gặp muôn vàn khó khăn. Ông không phải người nói lớn, cũng không ưa phô trương. Cách ông làm việc rất chắc, rất kín. Ban ngày ông là người dân bình thường, tối đến lại len lỏi tiếp xúc cơ sở, gặp gỡ binh lính ngụy để vận động, cảm hóa. Ông thường bảo tôi: “Binh vận là đánh vào lòng người, phải kiên nhẫn hơn đánh trận.”

Có lần tôi hỏi ông sao không xin chuyển sang lực lượng chiến đấu trực tiếp cho đỡ nguy hiểm. Ông chỉ cười, nói nhỏ: “Mỗi người một việc, tôi hợp với việc này.” Chính sự điềm đạm đó khiến anh em rất tin tưởng ông. Dù không mang súng ra trận như du kích, nhưng công việc của ông Huệ có khi còn nguy hiểm hơn, vì chỉ một sơ suất nhỏ là mất mạng, mà không ai biết.

Những năm cuối thập niên 1960, địch tăng cường đàn áp cơ sở cách mạng ở Đông Thành. Ông Huệ vẫn bám địa bàn, không rời bỏ nhiệm vụ. Tôi nhớ rõ những đêm mưa, hai anh em ngồi trong căn chòi lá, bàn cách tiếp cận từng người lính trong đồn, từng gia đình có con em đi lính. Ông ghi chép rất cẩn thận, nhớ từng hoàn cảnh, từng mối quan hệ.

Ngày 14 tháng 2 năm 1969, tôi nhận được tin ông hy sinh tại Đông Thành. Lúc đó, tôi lặng người đi. Ông ngã xuống khi nhiệm vụ còn dang dở, chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước yên bình. Đồng đội chúng tôi ai cũng đau xót, bởi ông là người sống rất nghĩa tình, luôn nghĩ cho phong trào hơn cho bản thân.

Sau ngày giải phóng, mỗi lần trở lại Đông Thành, tôi vẫn nhớ đến ông Huệ – người Ủy viên ban binh vận thầm lặng. Ông không để lại nhiều kỷ vật, nhưng để lại cho chúng tôi một bài học lớn: làm cách mạng không chỉ cần dũng cảm, mà còn cần kiên trì, nhẫn nại và một trái tim vững vàng trước hiểm nguy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn