Người có công giúp đỡ cách mạng

LIỆT SĨ ĐÀO NGỌC CƯ – NGƯỜI TRUNG ĐỘI PHÓ TRẺ TUỔI NƠI ĐẤT THÉP CỦ CHI

Liệt sĩ Đào Ngọc Cư sinh năm 1949, quê quán và trú quán tại Cao Xá, Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Ông nhập ngũ tháng 7 năm 1968, tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trước khi hy sinh, liệt sĩ giữ cương vị Trung đội phó, là cán bộ trẻ giàu bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và ý chí chiến đấu kiên cường. Ngày 10/4/1972, liệt sĩ Đào Ngọc Cư đã anh dũng hy sinh tại Củ Chi – TP. Hồ Chí Minh, vùng đất thép thành đồng của miền Nam anh hùng.

Bắc Ninh30/01/2026Nguyễn Thị Minh Huệ (xã Tân Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LIỆT SĨ ĐÀO NGỌC CƯ – NGƯỜI TRUNG ĐỘI PHÓ TRẺ TUỔI NƠI ĐẤT THÉP CỦ CHI

Trong lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Củ Chi được nhắc đến như biểu tượng của lòng dũng cảm, trí thông minh và ý chí sắt đá của quân và dân miền Nam. Trên mảnh đất thép ấy, biết bao chiến sĩ từ khắp mọi miền Tổ quốc đã anh dũng chiến đấu và hy sinh. Liệt sĩ Đào Ngọc Cư, người con của quê hương Cao Xá, Tân Yên, Bắc Giang, là một trong những người đã ngã xuống tại vùng đất anh hùng này.

Sinh năm 1949, liệt sĩ Đào Ngọc Cư lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chia cắt, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Từ truyền thống yêu nước của quê hương Cao Xá, ông sớm nuôi dưỡng ý chí cách mạng và khát vọng được góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Tháng 7 năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, liệt sĩ Đào Ngọc Cư lên đường nhập ngũ. Sau quá trình huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Nam, trực tiếp tham gia chiến đấu tại những địa bàn ác liệt nhất. Với cương vị Trung đội phó, ông không chỉ là người chiến sĩ dũng cảm nơi tuyến đầu, mà còn là người chỉ huy gần gũi, tận tâm, luôn sát cánh cùng đồng đội trong từng nhiệm vụ.

Chiến trường Củ Chi là nơi bom đạn cày xới liên hồi, địa đạo chằng chịt dưới lòng đất, sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Trong điều kiện vô cùng gian khổ ấy, liệt sĩ Đào Ngọc Cư vẫn giữ vững tinh thần kiên trung, mưu trí, bình tĩnh chỉ huy trung đội hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ lực lượng và trận địa.

Ngày 10 tháng 4 năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại Củ Chi – TP. Hồ Chí Minh, liệt sĩ Đào Ngọc Cư đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của ông là mất mát lớn đối với gia đình, đồng đội và quê hương Cao Xá, nhưng cũng là minh chứng cao đẹp cho tinh thần hy sinh trọn vẹn của người cán bộ trẻ vì Tổ quốc.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người Trung đội phó Đào Ngọc Cư vẫn sống mãi trong lòng nhân dân quê hương. Máu xương của ông cùng bao chiến sĩ khác đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc, để đất nước được độc lập, thống nhất, để cuộc sống hòa bình được tiếp nối trên quê hương Cao Xá hôm nay.

Câu chuyện thời hoa lửa của liệt sĩ Đào Ngọc Cư là biểu tượng đẹp đẽ của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh: dám sống, dám chiến đấu và dám hy sinh vì lý tưởng cao cả.
Tưởng nhớ và tri ân liệt sĩ chính là sự tiếp nối đạo lý thiêng liêng “uống nước nhớ nguồn”, là trách nhiệm của mỗi người con đất Việt hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn