Liệt sĩ Đinh Núp trên đường Trường Sơn
Trong những năm chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình là “cửa ngõ lửa” của tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Trên những cung đường mịt mù bom đạn ấy, biết bao thanh niên đã ngã xuống để giữ mạch chi viện cho miền Nam. Một trong những tấm gương tiêu biểu là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Tri Ân – người chiến sĩ trẻ của lực lượng thanh niên xung phong Quảng Bình.
Trong những năm chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình là “cửa ngõ lửa” của tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Trên những cung đường mịt mù bom đạn ấy, biết bao thanh niên đã ngã xuống để giữ mạch chi viện cho miền Nam. Một trong những tấm gương tiêu biểu là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Tri Ân – người chiến sĩ trẻ của lực lượng thanh niên xung phong Quảng Bình.
Nguyễn Tri Ân sinh năm 1948 trong một gia đình nông dân nghèo. Khi chiến tranh leo thang phá hoại miền Bắc, ông tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông trên các tuyến huyết mạch qua Quảng Bình.
Công việc của ông và đồng đội diễn ra trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Ban ngày máy bay Mỹ ném bom dày đặc, ban đêm lại thả pháo sáng và bắn phá nhằm ngăn chặn xe vận tải. Hễ bom vừa dứt, thanh niên xung phong lại lao ra đường, cuốc xẻng trên tay, san lấp hố sâu, dựng lại cọc tiêu, kéo xe qua đoạn lầy lội.
Trong một trận bom ác liệt năm 1968 tại khu vực trọng điểm gần cửa ngõ vào đường Trường Sơn, nhiều đoạn đường bị cày xới nghiêm trọng. Nguyễn Tri Ân cùng tổ công tác lập tức xung phong vào vị trí nguy hiểm nhất để thông tuyến trước giờ xe quân sự đến. Khi đang lấp hố bom cuối cùng, một loạt bom khác bất ngờ trút xuống. Ông bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng hoàn thành phần việc còn lại, đảm bảo xe qua an toàn trước khi gục xuống.
Sự hy sinh của ông đã góp phần giữ vững “mạch máu giao thông” trên tuyến lửa Quảng Bình. Sau này, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
“Thời hoa lửa” ở Quảng Bình không chỉ có tiếng súng, mà còn là tiếng cuốc xẻng vang lên giữa khói bom. Những con người như Nguyễn Tri Ân đã biến con đường đầy hố bom thành con đường của ý chí và niềm tin.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng mỗi mét đường được giữ vững khi ấy đều đổi bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của lớp người đi trước. Và chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi cuối cùng của dân tộc.



