LIỆT SĨ ĐỖ ĐỨC BẢO
Người tiếp bước cha trên con đường ra trận
Lịch sử dân tộc Việt Nam có biết bao gia đình mà sự hy sinh được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Gia đình liệt sĩ Đỗ Đức Bảo là một trong những câu chuyện khiến bất cứ ai nghe đến cũng không khỏi xúc động.
Cha ông là chiến sĩ vận tải đường biển. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, người cha ấy đã ngã xuống giữa biển khơi khi đang làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa phục vụ chiến trường. Nỗi đau mất người thân còn chưa kịp nguôi ngoai thì người con trai trẻ tuổi lại tiếp tục lên đường nhập ngũ.
Có người hỏi rằng vì sao ông vẫn đi khi đã chứng kiến sự mất mát quá lớn của gia đình. Có lẽ bởi ông hiểu rằng độc lập của đất nước không thể được giữ gìn nếu ai cũng chọn ở lại phía sau.
Trên tuyến đường vận tải chiến lược, Đỗ Đức Bảo cùng đồng đội ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men cho chiến trường miền Nam. Công việc ấy không có những trận đánh vang dội, nhưng lại đối mặt với hiểm nguy mỗi giờ, mỗi phút. Những đoàn xe luôn là mục tiêu săn đuổi của máy bay địch. Mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng.
Rồi điều nghiệt ngã nhất cũng xảy ra. Trong một trận đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, đơn vị ông bị trúng bom. Đồng đội lao vào biển khói bụi để tìm kiếm những người còn sống sót. Khi tìm thấy ông, người chiến sĩ trẻ đã vĩnh viễn nằm lại.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau người mẹ vừa mất chồng lại mất thêm người con trai yêu quý. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên chiều sâu của lòng yêu nước Việt Nam: khi một người ngã xuống, sẽ có người khác bước tiếp con đường còn dang dở.
Có những gia đình đóng góp cho đất nước không chỉ một người con, mà là cả một thế hệ. Đỗ Đức Bảo và người cha của mình là minh chứng cho điều đó. Họ không chỉ hiến dâng sinh mạng, mà còn hiến dâng cả tương lai của gia đình mình cho nền độc lập của dân tộc.



