LIỆT SĨ Đỗ Sỹ Họa – KHÚC TRÁNG CA PÒ HÈN BẤT TỬ
Liệt sĩ Đỗ Sĩ Họa (1946–1979) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, người con quê xã Hồng Quang (nay là Hồng Vân), Ân Thi, Hưng Yên. Ông hy sinh anh dũng ngày 17/2/1979 khi đang là Thượng úy, Phó đồn trưởng đồn biên phòng Pò Hèn (Quảng Ninh), bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc

Tháng Hai năm 1979, nơi biên cương phía Bắc Tổ quốc, vùng đất Pò Hèn chìm trong khói lửa chiến tranh. Giữa những ngày lịch sử cam go ấy, đã tỏa sáng một tấm gương anh dũng – liệt sĩ Đỗ Sỹ Họa, người con của quê hương Hồng Quang, viết nên bản anh hùng ca bất diệt bằng chính máu và ý chí kiên cường của mình. Sinh năm 1946, lớn lên trong gian khó, ông sớm tôi luyện bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng. Trải qua chiến trường ác liệt ở Quảng Trị, mang trên mình những vết thương chiến tranh, nhưng khi Tổ quốc cần, ông vẫn tình nguyện lên đường bảo vệ biên giới phía Bắc. Lúc ấy, ông là Thượng úy, Phó Đồn trưởng Đồn 209 – lực lượng Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng). Rạng sáng ngày 17/2/1979, quân xâm lược ồ ạt tấn công. Đồn trưởng đi công tác xa, mọi trọng trách dồn lên vai người Phó Đồn trưởng. Không một chút do dự, Đỗ Sỹ Họa nhanh chóng triển khai đội hình chiến đấu, trực tiếp chỉ huy hướng chính diện – nơi ác liệt nhất. Pháo địch dội xuống như mưa. Đất đá tung lên, khói lửa mù mịt. Nhưng giữa làn bom đạn, người chỉ huy vẫn bình tĩnh quan sát, nắm chắc thời cơ. Khi địch ngừng pháo, bộ binh tràn lên, ông hạ lệnh phản kích. Từng đợt tiến công của địch bị bẻ gãy. Máu đã đổ, nhưng ý chí không hề lay chuyển. Trên điểm cao Đồi Quế, chiến sự càng trở nên khốc liệt. Địch dùng chiến thuật “biển người”, ào ạt xông lên. Trận địa có lúc bị chiếm. Không chấp nhận mất đất, ông tổ chức phản công, giành lại từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Giữa lằn ranh sống – chết, tiếng nói của người chỉ huy vang lên như mệnh lệnh của non sông:
“Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết!” Ông đi từng ụ súng, động viên từng chiến sĩ. Máu đã thấm đẫm khuôn mặt, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. Sự kiên cường ấy truyền sức mạnh cho cả đơn vị. Tất cả cùng đứng vững, chiến đấu đến cùng. Trong trận chiến không cân sức ấy, đơn vị đã tiêu diệt hàng trăm tên địch, giữ vững trận địa. Riêng Đỗ Sỹ Họa bị thương nhiều lần, nhưng vẫn không rời vị trí chỉ huy. Cho đến giây phút cuối cùng, ông vẫn bám trụ nơi tuyến đầu, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Ông đã ngã xuống… nhưng không gục ngã. Sự hy sinh của ông cùng đồng đội đã làm nên một tượng đài bất tử nơi biên cương Tổ quốc. Ngày 19/12/1979, ông được truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng xứng đáng cho một đời trung dũng. Hôm nay, nơi quê nhà Hồng Quang, dòng người vẫn lặng lẽ về thắp hương tưởng niệm. Khói hương quyện trong gió như nhắc nhớ về một thời hoa lửa, về những con người đã hóa thân vào đất mẹ để gìn giữ hòa bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Đỗ Sỹ Họa vẫn còn đó – như một lời nhắc nhở cho các thế hệ hôm nay:
Sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước – đó chính là cách tri ân sâu sắc nhất.



