Liệt sĩ Đoàn Hữu Hồng
Liệt sĩ Đoàn Hữu Hồng
Giữa những đồi vải xanh bạt ngàn của Bắc Giang, ở thị trấn nhỏ thuộc huyện Lục Ngạn, có một người con đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ – liệt sĩ Đoàn Hữu Hồng.
Anh sinh ra và lớn lên tại Chũ, mảnh đất hiền hòa với những con đường đất đỏ và tiếng gà gáy mỗi sớm. Tuổi thơ anh gắn với ruộng đồng, với những mùa vải chín đỏ, với ước mơ giản dị là được sống bình yên bên gia đình. Nhưng khi đất nước còn chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chàng trai trẻ năm ấy đã chọn khoác lên mình màu áo lính.
Năm 1967, anh lên đường nhập ngũ. Thuộc đơn vị C 19969, giữ quân hàm Trung sĩ, anh là người lính kiên cường, luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn. Đồng đội nhớ về anh như một người ít nói nhưng gan dạ, sẵn sàng nhận phần gian khổ về mình. Trong những trận chiến ác liệt, anh chiến đấu với tất cả lòng quả cảm của người con đất Bắc Giang.
Ngày 27 tháng 7 năm 1972 – một ngày mà sau này trở thành Ngày Thương binh Liệt sĩ – anh đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ chiến đấu. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát của gia đình, mà còn là nỗi đau của cả quê hương Chũ, của huyện Lục Ngạn.
Người Trung sĩ trẻ tuổi ra đi khi tuổi đời còn xanh, để lại phía sau là ước mơ dang dở và hình bóng mẹ già ngóng đợi. Nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Tên anh được khắc ghi trong hồ sơ liệt sĩ, do Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang quản lý, như một minh chứng cho lòng trung thành và tinh thần bất khuất của người quân nhân Việt Nam.
Giờ đây, mỗi mùa vải chín ở Chũ, mỗi lần tiếng trống trường vang lên nơi quê nhà, người ta lại nhắc đến anh – Đoàn Hữu Hồng – người con đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Câu chuyện của anh không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà là biểu tượng cho biết bao thanh niên Việt Nam đã ngã xuống để đất nước được độc lập, tự do và bình yên.



