Liệt sĩ Đoàn Văn Thụ- Tuổi 18 dừng lại ở biên cương Tổ quốc.
Trong dòng chảy lặng lẽ của lịch sử dân tộc, có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của họ thì ở lại mãi với non sông. Liệt sĩ Đào Văn Thụ, quê thôn An Ninh, xã An Ninh, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình (nay là thôn An Ninh, xã Phụ Dực, tỉnh Hưng Yên), là một trong những người con như thế – một chàng trai mười tám tuổi đã hiến trọn tuổi xuân của mình cho biên cương Tổ quốc trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam.
Sinh năm 1960, Đào Văn Thụ là con trai thứ trong một gia đình thuần nông có sáu anh chị em. Tuổi thơ của anh gắn liền với cánh đồng làng An Ninh – nơi những mùa lúa chín vàng theo nhịp chân trâu, nơi những đứa trẻ lớn lên cùng bùn đất, mồ hôi và những ước mơ rất đỗi bình dị. Trong ký ức của gia đình và bà con lối xóm, Thụ là một cậu bé hiền lành, ít nói, chăm chỉ, luôn sẵn sàng đỡ đần cha mẹ việc đồng áng, thương yêu anh chị em trong nhà.
Năm 1977, khi vừa tròn mười bảy tuổi, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, Đào Văn Thụ lên đường nhập ngũ. Không lời than thở, không sự do dự, người thanh niên ấy gói ghém tuổi trẻ của mình trong chiếc ba lô bộ đội, tạm biệt mái nhà tranh, tạm biệt mẹ cha để đi đến những miền đất xa xôi – nơi Tổ quốc đang cần.
Những năm cuối thập niên 1970, biên giới Tây Nam rực lửa. Quân Pol Pot liên tục gây hấn, tàn sát đồng bào ta và nhân dân Campuchia. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính trẻ như Đào Văn Thụ đã chiến đấu bằng tất cả lòng quả cảm và tinh thần quốc tế cao cả, không chỉ để bảo vệ từng tấc đất quê hương, mà còn để bảo vệ hòa bình, lẽ phải và tình người.
Giữa bom đạn khốc liệt, anh đã chiến đấu ngoan cường, hoàn thành nhiệm vụ của một người lính Cụ Hồ. Và rồi, năm 1978, khi tuổi đời vừa tròn 18, Đào Văn Thụ đã anh dũng hi sinh nơi tuyến đầu biên giới Tây Nam. Tuổi xuân của anh dừng lại mãi mãi, nhưng lý tưởng và sự hi sinh ấy thì không bao giờ mất đi.
Ngày anh ngã xuống, quê nhà An Ninh lặng đi trong nỗi đau xé lòng. Người mẹ tiễn con đi ngày nào chưa kịp thấy con trở về trong màu áo lính, chỉ còn nhận lại giấy báo tử. Tên anh được khắc ghi trong danh sách liệt sĩ – những người đã lấy máu xương mình viết nên trang sử bảo vệ Tổ quốc.
Hiện nay, phần mộ của Liệt sĩ Đào Văn Thụ được an táng tại Nghĩa trang Suối Muồn, tỉnh Tây Ninh (cũ) – nơi quy tụ biết bao người con ưu tú đã hi sinh cho sự bình yên của đất nước. Giữa hàng nghìn bia mộ lặng im, tên anh vẫn sáng lên như một lời nhắc nhở không lời về cái giá của hòa bình.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự hi sinh của Liệt sĩ Đào Văn Thụ vẫn mang ý nghĩa thời sự sâu sắc. Đó là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm của tuổi trẻ trước vận mệnh dân tộc, về tinh thần sẵn sàng đặt lợi ích Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Trong thời bình hôm nay, khi đất nước đang đổi mới từng ngày, câu chuyện về anh càng trở nên thiêng liêng, nhắc nhở thế hệ trẻ phải sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Từ cánh đồng quê An Ninh đến biên giới Tây Nam xa xôi, từ một người con nông dân bình dị đến một anh hùng liệt sĩ, cuộc đời Đào Văn Thụ tuy ngắn ngủi nhưng trọn vẹn và cao đẹp. Anh không kịp viết tiếp ước mơ của riêng mình, nhưng đã góp phần viết tiếp giấc mơ độc lập, hòa bình cho cả dân tộc.
Tên anh – Liệt sĩ Đào Văn Thụ – sẽ mãi là niềm tự hào của quê hương An Ninh, là ngọn lửa truyền thống soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



