LIỆT SĨ DƯƠNG VĂN NỘI - CÂY SÚNG CAO HƠN NGƯỜI
T SĨ DƯƠNG VĂN NỘI - CÂY SÚNG CAO HƠN NGƯỜI Mới 15 tuổi, vóc người nhỏ bé, cây súng trường đeo trên vai còn cao hơn đầu, Dương Văn Nội đã trở thành một chiến sĩ liên lạc gan dạ của Đội Thiếu niên cứu quốc Thủ đô. Trong trận chiến đấu tại Sấu Giá năm 1947, anh kiên cường đánh trả quân Pháp, bảo vệ đồng đội và anh dũng hy sinh giữa cánh đồng lúa xanh.
LIỆT SĨ DƯƠNG VĂN NỘI - CÂY SÚNG CAO HƠN NGƯỜI
Mới 15 tuổi, vóc người nhỏ bé, cây súng trường đeo trên vai còn cao hơn đầu, Dương Văn Nội đã trở thành một chiến sĩ liên lạc gan dạ của Đội Thiếu niên cứu quốc Thủ đô. Trong trận chiến đấu tại Sấu Giá năm 1947, anh kiên cường đánh trả quân Pháp, bảo vệ đồng đội và anh dũng hy sinh giữa cánh đồng lúa xanh.
Dương Văn Nội sinh năm 1932 trong một gia đình nghèo có quê gốc tại huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Tuổi thơ của anh gắn với những khu phố lao động ở Khâm Thiên, Hà Nội. Cha mất sớm, cuộc sống gia đình chồng chất khó khăn, nhưng chính những năm tháng cơ cực ấy đã giúp Nội sớm trưởng thành và thấu hiểu nỗi đau của một đất nước mất độc lập.
Cách mạng Tháng Tám thành công, Nội mới 13 tuổi. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, chứng kiến đồng bào bị giết hại và phố phường Hà Nội chìm trong khói lửa, cậu thiếu niên nhỏ bé đã tình nguyện tham gia lớp huấn luyện liên lạc viên, sau đó trở thành đội viên Đội Thiếu niên cứu quốc Thủ đô và chiến sĩ của Đại đội Tự vệ Thăng Long.
Ngày ấy, Nội nhỏ đến mức cây súng trường đeo trên vai còn cao hơn cả người. Thế nhưng trong chiến đấu, anh lại vô cùng nhanh nhẹn và gan dạ. Nội thường xuyên luồn qua các con phố bị địch kiểm soát, vượt qua làn đạn để chuyển mệnh lệnh, dẫn đường và giữ liên lạc giữa các đơn vị. Khi cần thiết, người liên lạc nhỏ tuổi ấy sẵn sàng trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Sau những ngày quyết tử bảo vệ Hà Nội, Đại đội Tự vệ Thăng Long rút về vùng Sấu Giá thuộc huyện Hoài Đức, phối hợp cùng lực lượng du kích địa phương tiếp tục ngăn chặn quân Pháp. Tại đây, Nội vừa làm liên lạc vừa tham gia chiến đấu. Trong một trận đánh, bằng khẩu súng trường thô sơ, anh đã tiêu diệt ba tên địch, góp phần cùng đơn vị phá hủy phương tiện quân sự, giải thoát nhiều đồng bào bị bắt.
Tháng 4 năm 1947, quân Pháp mở một trận càn lớn vào Sấu Giá. Tiếng súng nổ dồn dập, lực lượng của ta bị địch bao vây và áp đảo về quân số lẫn vũ khí. Giữa lúc tình thế nguy cấp, Dương Văn Nội nhận nhiệm vụ vượt cánh đồng để đưa tin về sở chỉ huy của đại đội tại làng Dương Liễu.
Không một phút chần chừ, anh ôm súng lao ra khỏi vị trí. Trước mặt là cánh đồng trống trải, phía sau là tiếng súng của đồng đội đang chống trả quyết liệt. Đạn địch bắn xối xả, cày tung những thửa ruộng. Nội vẫn chạy, khi cúi rạp người, khi bò sát mặt đất, quyết mang bằng được mệnh lệnh về đơn vị.
Nhưng giữa cánh đồng lúa đang xanh, người liên lạc nhỏ tuổi đã trúng đạn. Dương Văn Nội ngã xuống khi mới tròn 15 tuổi, cây súng vẫn còn bên mình và nhiệm vụ vẫn được anh giữ trọn đến những giây phút cuối cùng.
Nhiều năm sau, ông Dương Văn Nguyên, người em họ của liệt sĩ, vẫn kể lại với niềm xúc động và tự hào về người anh nhỏ bé nhưng có tinh thần chiến đấu phi thường. Bà Dương Thị Cần, em gái liệt sĩ, cho biết gia đình từng không hay tin anh đã hy sinh. Mãi đến khi nghe một người bộ đội dạy thiếu nhi hát bài ca về Dương Văn Nội, cả nhà mới bàng hoàng nhận ra người chiến sĩ trong bài hát chính là người con thân yêu của mình.
Cảm phục sự hy sinh của anh, nhạc sĩ Phong Nhã đã viết ca khúc về người thiếu niên “mười lăm xuân xanh” từng xông pha chiến đấu. Ngày 23/7/1997, Dương Văn Nội được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Anh đã nằm lại giữa cánh đồng khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng hình ảnh người đội viên nhỏ bé mang cây súng cao hơn người vẫn sống mãi như một biểu tượng đẹp đẽ về lòng yêu nước, sự gan dạ và trách nhiệm của thiếu nhi Việt Nam trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa.


