Liệt sĩ Hà Văn Sáng
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh, có những con người luôn chọn bước lên phía trước để che chở cho đồng đội. Liệt sĩ Hà Văn Sáng là một người như thế một người chỉ huy luôn đứng ở nơi khó khăn nhất, giữ vững niềm tin cho cả đơn vị giữa khói lửa chiến trường. Trưởng thành từ chính những gian lao của quê hương Bà Nhi, ông sớm rèn cho mình bản lĩnh vững vàng và tinh thần kiên định. Không chỉ mang trong mình ý chí chiến đấu, ông còn mang theo một trách nhiệm lớn lao dẫn dắt và bảo vệ những người lính cùng chung lý tưởng. Được giao nhiệm vụ Đại đội phó, ông không chỉ là người ra mệnh lệnh, mà là người luôn có mặt ở tuyến đầu. Trong mỗi trận đánh, ông là người quan sát, phán đoán và đưa ra quyết định kịp thời; nhưng hơn hết, ông là chỗ dựa tinh thần cho anh em chiến sĩ. Sự bình tĩnh và quyết đoán của ông giúp đơn vị giữ vững đội hình, vượt qua những thời khắc cam go nhất. Điều làm nên hình ảnh đẹp ở ông không chỉ là sự dũng cảm, mà còn là tình người sâu sắc. Ông luôn quan tâm đến từng chiến sĩ, chia sẻ từng khó khăn, động viên từng người vượt qua nỗi sợ. Trong mắt đồng đội, ông không chỉ là chỉ huy, mà còn là người anh lớn người sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình để giữ bình yên cho người khác. Ngày 29 tháng 9 năm 1964, trong một trận chiến khốc liệt, ông đã ngã xuống khi vẫn đang trực tiếp chỉ huy chiến đấu. Sự hy sinh của ông để lại khoảng trống không gì bù đắp, nhưng cũng chính từ đó, hình ảnh người chỉ huy ấy trở nên bất tử trong lòng đồng đội.
Liệt sĩ Hà Văn Sáng đã đi xa, nhưng tinh thần của ông vẫn còn đó như một điểm tựa vô hình, nhắc nhở rằng: có những con người đã chọn đứng ở phía trước để những người phía sau có thể vững bước tiến lên.



