Liệt sĩ Hà Văn Thầm – Hành trình người lính lái xe và ký ức người con Hà Hữu Hậu
Người lính phía sau tay lái
Trong chiến tranh, mỗi người lính có một nhiệm vụ khác nhau. Có người trực tiếp chiến đấu, có người làm thông tin, quân y, hậu cần, vận tải. Dù đứng ở vị trí nào, mỗi nhiệm vụ đều góp phần vào hoạt động chung của đơn vị. Liệt sĩ Hà Văn Thầm là một người lính như vậy.
Ông sinh ngày 3 tháng 3 năm 1941, quê xã Yên Lập, Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Trong quân đội, ông mang cấp bậc Thượng sĩ, làm nhiệm vụ lái xe, công tác tại Cục Quản lý Giáo dục, Bộ Tổng Tham mưu.
Người lính lái xe trong những năm chiến tranh phải gắn cuộc đời mình với những cung đường. Không phải lúc nào đó cũng là những con đường bằng phẳng. Có những nơi đường sá khó khăn, thời tiết khắc nghiệt, việc đi lại tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Sau tay lái là trách nhiệm đưa người, phương tiện hoặc vật chất đến nơi được giao một cách an toàn và đúng thời gian.
Ngày 14 tháng 7 năm 1972, ông Hà Văn Thầm hy sinh tại Nghĩa Dũng, Tân Kỳ, Nghệ An. Nơi an táng ban đầu cũng được ghi nhận tại Nghĩa Dũng.
Một người con của miền núi Tuyên Quang đã nằm lại trên đất Nghệ An trong những năm tháng chiến tranh. Đằng sau một dòng thông tin ngắn gọn về ngày và nơi hy sinh là một cuộc đời đã dừng lại, một gia đình mất đi người thân và những người con phải lớn lên trong sự thiếu vắng bóng cha.
Người đại diện thân nhân hiện nay của liệt sĩ là ông Hà Hữu Hậu – con trai, đang sinh sống tại thôn Bắc Cá, xã Yên Lập.
Với người con, hình ảnh về cha đôi khi không chỉ được tạo nên từ những ký ức trực tiếp. Đó còn có thể là lời kể của mẹ, của ông bà, của những người từng biết cha; là những hồ sơ được gia đình trân trọng cất giữ; là một cái tên được nhắc lại trong những dịp tưởng niệm.
Sau nhiều năm, liệt sĩ Hà Văn Thầm đã được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Tuyên Quang, tại Trung Môn, Yên Sơn.
Hành trình của người lính từ quê nhà đến Nghệ An rồi trở về an nghỉ trên đất Tuyên Quang như khép lại một vòng đời đặc biệt. Khi còn sống, công việc của ông gắn với những chuyến đi. Sau khi hy sinh, ông cũng phải trải qua một hành trình dài để trở về gần quê hương.
Hôm nay, khi những con đường đã rộng mở hơn, những phương tiện hiện đại hơn và cuộc sống thanh bình hơn, câu chuyện về người lính lái xe Hà Văn Thầm vẫn nhắc thế hệ sau rằng phía sau những chiến công lớn lao luôn có rất nhiều con người làm những công việc âm thầm.
Ông đã từng cầm vô lăng đi qua những cung đường của một thời chiến tranh. Và cuối cùng, hành trình của người lính ấy đã trở về với chính quê hương – nơi người con và gia đình vẫn tiếp tục giữ gìn tên tuổi của ông.



